Beta: Gemini

————————

Anh ta lặng lẽ ở bên cạnh nhìn lâu như vậy, cho là cô có thể tự nhìn rõ ràng, không nghĩ tới vẫn là u mê không tỉnh.

Tư Hạ nghiêm nghị mở miệng: “Trước không nói tới tay chân Tần Nhược Hi bên kia, cô phế đi một chân của Tư Dật Kiệt, Tư Minh Lễ tuyệt đối sẽ lấy mạng cô! Trước ngày mai, cô nhất định phải rời đi, nếu không cô coi như muốn đi cũng không đi được!”

Diệp Oản Oản nhìn lướt qua những vật trên bàn, chuẩn bị những thứ này ít nhất cũng mất thời gian chừng mấy ngày, mà Tư Hạ sau khi Tư Dạ Hàn xảy ra chuyện liền lập tức đưa tới.

Nói như vậy những vật này là anh ta đã chuẩn bị xong từ rất lâu…

Không ai có thể tin tưởng một người hoàn toàn không biết chữa bệ/nh như cô có thể trị hết bệnh cho Tư Dạ Hàn.

Tư Minh Lễ, Phùng Nghĩa Bình như thế, Tư Hạ cũng vậy.

“Cám ơn, cháu trai lớn, không nghĩ tới cậu hiếu thuận như vậy…”

Diệp Oản Oản cười một tiếng, sau đó nụ cười trên mặt tắt đi, khôi phục vẻ lãnh đạm thờ ơ, “Bất quá, không cần.”

Tư Hạ xoạt một cái đứng lên, “Diệp Oản Oản! Cô có phải bị ng/u hay không!”

Diệp Oản Oản cười híp mắt nhìn anh ta: “Đừng nóng gi/ận, gi/ận một cái liền khó coi.”

Giọng điệu quen thuộc… Khiến cho Tư Hạ bỗng nhiên thất thần…

Ngay sau đó Tư Hạ nhất thời bị cô coi như không có chuyện gì xảy ra, dùng giọng như đang dỗ trẻ con chọc cho gi/ận đến đ/au phổi, “Người đàn ông kia coi như xóa hết sự tồn tại của cô cũng muốn giam cầm đem cô nuôi nh/ốt ở bên người, cô cho rằng anh ta là thực sự yêu cô! Cô sớm muộn có một ngày bị sự ng/u xuẩn của mình hại ch*t!”

Diệp Oản Oản bật cười, “A, tôi hẳn là bị mê ch*t chứ? Trên đầu chữ sắc có cây đ/ao…”

Bất quá, xóa bỏ tồn tại có ý gì?

“Cô…” Tư Hạ dùng sức đ/ập bàn một cái.

Hai người nhất thời rơi vào trầm mặc, không khí ngưng trệ.

Bỗng nhiên trong lúc đó, Tư Hạ đột nhiên đứng dậy, thân hình tựa như tia chớp đ/á/nh về phía cô…

Diệp Oản Oản mặc dù đang thất thần, thân thể vẫn phản ứng theo bản năng, kịp thời tránh thoát công kích của anh ta.

Nếu như mới vừa rồi bị anh ta đ/á/nh trúng, vào lúc này cô hẳn là bị đ/á/nh ngất đi…

Xem bộ dáng là nói không thông, thì chuẩn bị trực tiếp đ/á/nh ngất xỉu mang đi?

Không đợi Diệp Oản Oản phản ứng, Tư Hạ đã tiếp tục đ/á/nh tới, rất nhanh hai người đã đ/á/nh được trên trăm chiêu, Diệp Oản Oản hơi có chút ngoài ý muốn, không nghĩ tới thân thủ của Tư Hạ tốt như vậy…

Cuối cùng, cả hai người đều thở hồng hộc.

Tư Hạ kéo cổ áo một cái, ánh mắt âm trầm nhìn cô chằm chằm, cười lạnh mở miệng, “A, một trăm chiêu! Cô con mịa nó lại có thể một trăm chiêu đều không đ/á/nh bại tôi, cô vô dụng rồi!”

Tư Hạ nói xong, đem đồ trên bàn dùng sức nhét vào trong tay cô, sau đó nhanh chân xoay người rời đi, “Cô tốt nhất nghĩ cho rõ ràng!”

Diệp Oản Oản nhìn đồ trong tay và bóng lưng Tư Hạ nổi gi/ận đùng đùng rời đi, vẻ mặt không hiểu.

Thân thủ của Tư Hạ tốt như vậy, cô đều có thể cùng anh ta đánh tới một trăm chiêu, không phải thật lợi hại à…

Gần như tất cả Ám Vệ của Tư gia khi biết thân thủ của cô đều là kinh ngạc, duy chỉ có Tư Hạ, lại còn nói cô vô dụng rồi?

Đứa nhỏ này là cái logic gì…

Bóng đêm thâm trầm, Diệp Oản Oản về tới Cẩm Viên.

Khu vườn lớn như vậy trở nên yên tĩnh, một mảnh tĩnh mịch.

Diệp Oản Oản tới căn phòng Tư Dạ Hàn đã chuẩn bị cho thay quần áo, sau đó cầm lấy đồ Tư Hạ giúp cô chuẩn bị, ngồi trên sân thượng.

Tư Hạ chuẩn bị rất chu toàn, thân phận mới, địa chỉ mới, sau khi đến còn có người đặc biệt đón cô…

Nếu như cô rời đi, chính là khởi đầu hoàn toàn mới.

Nếu như là lúc trước, đối với cơ hội quý giá đạt được tự do này, cô sợ là sẽ mừng đến chảy nước mắt.

Nhưng bây giờ, ở chỗ này, cô sớm đã không còn một thân một mình, cô càng ngày càng có nhiều ràng buộc, người thân, bạn bè, còn có…

Cuối cùng, bật lửa bật lên, những vật kia trong bóng đêm biến thành một đám lửa, biến mất trong tro tàn…

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời Chưa Tỏ

Chương 13
Tôi giả trai cong thành thẳng để được bao nuôi, đến tháng thứ ba thì bạch nguyệt quang của Kim Chư về nước. Còn anh ta lại bị điều sang Nam Phi. Trước khi đi, anh ta dặn đi dặn lại tôi: “A Tuần tính cách hướng nội. Nếu em ấy có yêu cầu gì, cậu nhất định phải đáp ứng.” Tôi lập tức gật đầu đồng ý. Tuần đầu tiên anh ta rời đi, Văn Tuần dọn vào phòng ngủ của tôi, tôi không dám từ chối. Nửa tháng sau, anh ấy tỏ tình với tôi. Tôi do dự hai giây rồi đồng ý. Về sau, Kim Chư gọi điện hỏi thăm tình hình của bọn tôi. Văn Tuần khẽ vỗ lên eo tôi, giọng điệu mập mờ: “Anh yên tâm, cậu ấy hầu hạ tôi… rất tốt.”
152
6 Ngọc Tẩy Nữ Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Trọng Sinh Trở Lại, Alpha Cũ Và Bé Con Đều Là Của Tôi

8
Năm thứ năm kết hôn với Kỳ Liên Hách, tôi phát hiện một tấm ảnh gia đình. Trong ảnh, anh ôm một Omega, trong lòng người kia còn có một đứa bé, đường nét mày mắt giống anh đến ba phần. Tôi là Beta, xác suất mang thai chỉ có một phần một trăm nghìn. Tôi rất bình tĩnh đề nghị ly hôn với anh, nào ngờ trên đường đi ly hôn lại gặp tai nạn xe. Tôi chết rồi lại sống lại, quay về thời đại học. Lần này, đối mặt với Kỳ Liên Hách, tôi phát huy đến cực hạn sự ngang ngược kiêu ngạo của một thiếu gia nhà giàu, khiến anh triệt để trở thành một con chó phía sau tôi. “Kỳ Liên Hách, anh có thôi đi không? Một ngày không nhắc chuyện con cái bên tai tôi là anh chết à?” Khi Kỳ Liên Hách lần thứ N cố ý vô tình nhắc đến trẻ con trước mặt tôi, tôi đá đổ thùng rác, trút hết cơn giận đã kìm nén từ lâu lên người anh. Kỳ Liên Hách im lặng vài giây, cúi người thu dọn rác, vừa dọn vừa buồn bực xin lỗi. “Xin lỗi, Tiểu Bùi, tôi không biết em bài xích chuyện này đến vậy.” “Mẹ kiếp, trước khi kết hôn tôi đã nói với anh rồi, tôi không thích trẻ con.” “Anh muốn có con thì đi tìm Omega đi, tôi có cầu xin anh kết hôn với tôi đâu.”
ABO
Boys Love
14