Mối quan hệ hết hạn

Chương 1

11/09/2026 11:55

Tôi lớn hơn Liên Ngọc bảy tuổi.

Trong mười năm bao nuôi cậu ấy, cậu ấy chưa bao giờ gọi điện kiểm soát tôi.

Số tiền tôi chuyển khoản, cậu ấy cũng gần như không đụng tới.

Sau này, cậu ấy dựa vào năng lực của bản thân mà trở thành gương mặt mới đầy triển vọng trong ngành, bên cạnh cũng đã có những "chim hoàng yến" trẻ trung hơn.

Vì thế, khi cậu ấy hỏi tôi có muốn gia hạn hợp đồng không, tôi lắc đầu: "Thôi vậy."

Tôi trả tự do cho cậu ấy.

------------------------

Tôi bao nuôi Liên Ngọc vào lúc cậu ấy khốn cùng nhất.

Tôi dạy cậu ấy cách lạt mềm buộc ch/ặt trên bàn đàm phán, cách làm chủ cuộc chơi trên thương trường.

Sau này, cậu ấy trở thành ngôi sao sáng chói.

Người m/ù sau khi sáng mắt, việc đầu tiên chính là vứt bỏ cây gậy dẫn đường.

Thế nên, tôi không hề ngạc nhiên khi nghe cậu ấy nói với bạn bè:

"Lâm Nhượng ư? Cổ hủ, nhàm chán, hơn nữa anh ta ấy à, đã chẳng còn trẻ trung gì nữa rồi."

Tôi đứng trước cửa phòng bao, cổ họng trào lên một chút ngứa ngáy.

Tôi đã có thể hình dung ra cảnh chàng thanh niên trẻ tuổi điển trai ấy nheo mắt lại, thản nhiên nói ra những lời này.

Vốn dĩ là do tôi cưỡng cầu.

Đã để một linh h/ồn trẻ trung ở lại bên mình quá lâu.

Có lẽ vì đã sớm chuẩn bị cho chuyện này, trong lòng tôi chỉ dâng lên một chút bi thương, nhiều hơn cả là cảm giác nhẹ nhõm như trút được gánh nặng.

Điều cần suy nghĩ tiếp theo là làm sao để rút lui khỏi mối qu/an h/ệ bao nuôi đã chẳng còn như xưa này.

Một cách đàng hoàng, dứt khoát.

Sau khi suy tính không có kết quả, tôi đi về phía nhà vệ sinh, châm một điếu th/uốc ở đó.

Ngắm nhìn bản thân trong gương.

Khoác trên mình chiếc áo măng tô lịch sự, mái tóc vuốt keo chỉn chu giờ đã rủ xuống hai sợi vì vội vã, những nếp nhăn nơi đuôi mắt không cách nào che giấu.

Càng ở bên Liên Ngọc lâu.

Tôi càng nhận ra.

Giữa tôi và cậu ấy là khoảng cách của bảy năm thanh xuân.

Cậu ấy đang ch/áy hết mình, tỏa ra ánh sáng của tuổi trẻ.

Còn tôi đã trầm ổn bước qua ngưỡng cửa ba mươi lăm tuổi.

Sức lực cạn kiệt, thể lực cũng bắt đầu không theo kịp.

Tôi tự giễu cười một tiếng.

Một lát sau, tôi dập tắt điếu th/uốc, xua đi mùi khói.

Rồi mới tiến về phía cửa phòng bao, đẩy cửa bước vào.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm