Tôi bỗng dưng bùng lên cơn thịnh nộ. Thực ra từ lúc lên đường, trong lòng đã manh nha chút nghi hoặc.

Liệu tai họa ập xuống đầu chú Thành này, có liên quan gì đến cái ch*t của Ngô Đại mười lăm năm trước?

Nhưng tôi không dám tin. Đã mười lăm năm rồi, lẽ nào Ngô Đại vẫn còn uy lực lớn đến thế? Dù hắn h/ận chúng tôi, sao phải đợi đúng mười lăm năm mới ra tay?

Giờ đọc kỹ lời sấm này, dường như có liên quan đến cái ch*t của Đại Hắc.

Phải chăng vì Đại Hắc - con chó trung thành đã ch*t, nên oán nghiệt kia mới tìm đến cửa nhà chú Thành?

Nhưng xưa nay nào có chuyện c/ứu người lại hóa thành cừu địch?

Chú Thành nhìn tờ giấy, khó nhọc cười gượng: "Thôi được rồi, lời sấm chỉ nói được nửa phần. Đây là số mệnh trời giành cho chú. Nhưng ít nhất chú còn c/ứu được cháu, Trường Đống. Chú không hối h/ận."

Vừa dứt lời, thân hình g/ầy guộc của chú Thành lại run lên bần bật. Chú co quắp người, ngã vật xuống đất, cổ họng phát ra tiếng "khục khặc" kỳ quái.

Tôi định rút Đả h/ồn tiên thì cô gái đã nhanh tay hơn, gi/ật phăng tờ giấy ghi lời sấm, vo viên rồi nhét thẳng vào miệng chú Thành!

Cô gái vỗ mạnh vào lưng khiến chú Thành ngửa cổ nuốt chửng cục giấy. Yết hầu chú chuyển động liên hồi, dần dần tỉnh táo trở lại.

Cô gái kiểm tra đồng tử, bắt mạch cho chú Thành rồi ngẩng mặt nhìn tôi: "Tôi bó tay rồi. Cách này chỉ tạm thời trì hoãn thôi. Thứ mà ông ấy vướng phải quá tà á/c. Trước nửa đêm nay là hạn chót, không phá giải được cục diện thì không ai c/ứu nổi ông cụ đâu."

"Phá giải thế nào? Nếu tôi tìm được thân nhân của kẻ chủ mưu thì được chứ?"

Cô gái nhún vai: "Tôi không rõ. Lời sấm của sư phụ tôi không thể hiểu theo nghĩa đen."

"Nhưng vì lời sấm đã nhắc đến chuyện mười lăm năm trước là khởi ng/uồn. Có lẽ các người nên truy ngược lại, biết đâu sẽ tìm ra cách."

"Được, cảm ơn cô."

Tôi đỡ chú Thành định đi thì cô gái đưa điện thoại: "Cho tôi xin số liên lạc nhé. Sư phụ tôi để lại nhiều sách, tôi sẽ giúp anh tìm thêm cách giải."

"Tốt quá, cảm ơn. Cô cũng nên giữ gìn sức khỏe."

Chúng tôi trao đổi liên lạc. Cô gái tên Đường Linh. Ban đầu có vẻ lạnh lùng nhưng rốt cuộc vẫn động lòng trắc ẩn, quả là cô gái tốt bụng.

Đưa chú Thành lên xe, tôi gọi ngay cho thím Vương hỏi xem sau khi Đại Hắc ch*t, nhà có xảy ra chuyện gì lạ không.

Thím Vương không nhớ rõ, nhưng nhắc lại: "Mấy hôm trước khi ch*t, Đại Hắc cứ nằm rên ư ử trước cửa. Lúc ấy, thím hay thấy một người đàn ông g/ầy nhom quanh quẩn gần nhà."

"Khoảng một tuần sau khi Đại Hắc ch*t, hắn đến nhà dì. Chú Thành quen hắn, gọi là Tiểu Ngô."

Tôi chợt hiểu ra - Ngô Tứ!

Ánh mắt hằn học của Ngô Tứ năm xưa lúc chúng tôi chia tay hiện lên trong đầu.

Tôi nghiến răng nguyền rủa: "Thật đúng là... kiếp nạn của chú Thành không chỉ do thiên mệnh, mà còn bởi nhân họa!"

"Trên đời này, dù m/a q/uỷ có đ/ộc á/c đến đâu, cũng không bằng một trái tim méo mó!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cuối cùng vườn hoa đã phạm sai lầm

Chương 7
Trong yến tiệc thưởng hoa, phu quân Hầu Tước Thừa Ân cùng tiểu thiếp của lão Hầu gia lén lút tư thông trong phòng hoa. Khi ta vô tình bắt gặp, Tạ Tri An cùng ả tiểu thiếp ấy đã đồng mưu, nửa đêm dùng chiếc khăn lụa trắng siết cổ ta đến chết, rồi chôn dưới gốc cây mẫu đơn làm phân bón hoa. "Hi Nhi, ngươi đừng trách ta, ai bảo ngươi phát hiện chuyện giữa ta với Trinh Nương? Việc này nếu để lộ, Trinh Nương làm sao còn đường sống!" Trinh Nương càng đắc ý: "Con dâu hiền, cứ yên tâm mà đi. Con của ngươi ta sẽ nuôi nấng tử tế, lo cho nó một tương lai xán lạn." Linh hồn ta vương vấn mãi nơi phủ Hầu, chứng kiến cảnh họ đóng cửa sống cuộc đời quấn quýt như hình với bóng, thậm chí còn sinh ra đứa con hoang, giả xưng là con của thiếp thất nuôi trong phủ Hầu. Chúng bày mưu khiến con trai ta ngã ngựa mà chết, để đứa con của chúng thế tập tước vị. Mở mắt lần nữa, ta trọng sinh về ngày diễn ra yến tiệc thưởng hoa. Lần này, ta mở cửa phòng hoa từ trước, rắc lên những đóa mẫu đơn rực rỡ một lớp mật hoa đặc quánh. Mùa xuân mẫu đơn khoe sắc, kim châm đậu nhụy hoa. Vừa hay để mời các vị khách thưởng thức vở kịch tuyệt diệu này!
Cổ trang
Trọng Sinh
Báo thù
0
độc nô tì Chương 8