Không bằng giả thành thật

Chương 3

22/07/2025 17:48

Tôi hơi thở phào nhẹ nhõm, so với những lần khác thì lần này tốt hơn đôi chút.

Khi thực sự đứng trước mặt Phó Trì, tôi mới nhận ra mình hoàn toàn không làm được, thậm chí không dám ngẩng đầu lên. Chỉ riêng việc cảm nhận ánh nhìn của anh đã khiến tôi hoa mắt chóng mặt.

Phó Trì cao hơn tôi nửa cái đầu, khi anh ấy cúi nửa người nhìn xuống, tôi có cảm giác ảo tưởng rằng ánh mắt ấy thật sâu đậm.

Anh hơi nghiêng người lại gần, làn da ấm áp chạm vào khiến đầu óc tôi như pháo hoa n/ổ.

Quá gần, gần đến mức tôi gần như cảm nhận được hơi thở của anh ấy quấn quýt nơi đầu mũi.

Theo phản xạ, tôi định lùi lại một chút, nhưng sau gáy bất ngờ bị tay anh giữ ch/ặt. Ở phía máy quay ghi hình, anh dùng ngón cái xoa nhẹ dái tai tôi, còn ở phía bị che khuất, các đầu ngón tay anh khẽ chạm nhẹ. Ám hiệu này khiến tôi lấy lại chút tỉnh táo.

Đúng rồi, chúng tôi đang diễn kịch, tôi đang làm việc, không thể bỏ chạy được.

Tôi ngẩng mắt lên, cố gắng đối diện với ánh nhìn của anh, dồn toàn bộ sự tập trung vào tiếng đếm ngược của người dẫn chương trình.

4, 3, 2, 1...

Một phút dài như cả thế kỷ, thời gian cuối cùng cũng kết thúc. Cơ thể căng cứng của tôi bỗng thả lỏng, tôi lập tức đẩy Phó Trì ra.

Trên mặt Phó Trì thoáng hiện sự sửng sốt, nhưng ngay sau đó lại thay bằng vẻ mặt chuyên nghiệp.

Tôi hơi áy náy liếc nhìn màn hình, may mọi người chỉ nghĩ tôi đang ngại ngùng, không diễn giải thêm điều gì.

Buổi livestream kết thúc trong hồi hộp. Tôi như người máy hết pin, ngồi bệt xuống ghế trong phòng nghỉ, định đợi mọi người về hết rồi mới thay đồ đi về.

Không ngờ tôi thiếp đi lúc nào không hay, tỉnh dậy thì trời đã tối đen.

Tôi lướt xem tin nhắn chưa đọc, x/á/c nhận lịch trình ngày mai, chống tay vào bàn đứng dậy. Khi quay sang thấy người ngồi cạnh, tôi sững sờ một giây, tưởng mình vẫn chưa tỉnh.

"Ơ Phó Trì, sao anh vẫn còn ở đây?"

Anh tắt màn hình điện thoại, nhìn tôi không chút cảm xúc.

"Muốn nói chuyện với em."

Tôi mơ hồ đoán được điều anh muốn nói.

Tôi siết ch/ặt tay rồi buông lỏng trong chán nản.

Chắc anh đã phát hiện ra rồi, hôm nay tôi thể hiện quá rõ ràng.

Biết bây giờ cũng tốt, dù anh phản ứng thế nào, ít nhất cũng giúp tôi thoát khỏi tình trạng hiện tại.

Cùng lắm thì anh đổi sang ghép CP với người khác.

"Có phải em... gh/ét tôi?"

"Ừm, em thích anh."

Hai chúng tôi đồng thanh nói ra. Đợi đến khi nhìn thấy sự kinh ngạc trong mắt anh và tôi kịp hiểu ra thì đã muộn. Miệng tôi há hốc nhưng không phát ra tiếng, toàn thân như đông cứng lại.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cái kết giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới

Chương 18
Tôi nhận lời đóng giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới, cùng cậu ấy về nhà một chuyến để đối phó với phụ huynh. Chẳng ai ngờ được, anh trai của cậu ấy lại chính là Tống Diệp – vị "học thần" lừng lẫy năm ấy ở trường cấp ba của chúng tôi. Có điều, dường như anh đã sớm quên sạch tôi rồi, thái độ đối với tôi cực kỳ xa cách và lạnh nhạt. Cậu đàn em khẽ thì thầm vào tai tôi: "Chị đừng nhìn vẻ ngoài không ai dám lại gần của anh em mà lầm. Thực ra anh ấy có một cô gái thầm thương trộm nhớ nhiều năm rồi, trong ngăn kéo phòng ngủ toàn là ảnh của người ta thôi." Sau này, chúng tôi tình cờ chạm mặt ở quán bar. Lúc ấy tôi đã say khướt, vô tình ngã nhào vào lòng Tống Diệp. Anh nhíu mày nhìn tôi: "Nhìn cho kỹ đi, tôi không phải nó. Cô coi tôi là gì? Thế thân của em trai tôi à?" Tôi lí nhí xin lỗi rồi định rời đi, nhưng lại một lần nữa bị anh thô bạo kéo ngược vào lòng. Người đàn ông ấy đỏ hoe mắt, giọng lạc đi vì thỏa hiệp: "Thế thân thì thế thân vậy. Tôi không cần danh phận nữa."
0
2 Pudding khoai môn Chương 15
4 5 NĂM GIẢ VỜ Chương 21
6 Vợ Người Máy Chương 15
10 Nữ Đào Chương 11
12 Cành lá sum suê Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm