Hơn nửa tháng sau đó, Thẩm Diên Văn không có biểu hiện gì bất thường.
Chỉ cần một tin nhắn "khó chịu" gửi qua WeChat, tôi liền phải cuống cuồ/ng chạy đến tất bật hầu hạ chăm sóc anh.
Vừa bước vào cửa, quản gia đã bày sẵn canh giải nhiệt cùng đủ loại đồ ăn vặt, bánh ngọt.
Anh đúng là một ông chủ tốt.
Cũng là một bệ/nh nhân khiến người khác yên tâm.
Tôi dặn dò anh vài điều cần lưu ý, việc gì nên làm, việc gì không nên, món gì nên ăn nhiều, thứ gì không được đụng vào.
Thẩm Diên Văn ngoan ngoãn ngồi đó như học sinh gương mẫu đang chăm chú nghe giảng, chỉ thiếu điều chắp tay ra sau lưng.
Về chuyện tối hôm đó, anh không nhắc đến một lời, vẻ mặt bình thản như thể chuyện đó chưa từng xảy ra.
Nhưng nó đâu phải chưa từng xảy ra chứ?
Thẩm Diên Văn không nhớ, nhưng tôi nhớ rõ ràng.
Mỗi lần lại gần, trong đầu tôi không ngừng hiện lên những cảnh tượng nóng bỏng đó.
Đáng gh/ét nhất là anh còn vô ý thức, mấy lần tôi đến đều đúng lúc anh vừa tắm xong, anh chỉ quấn mỗi cái khăn tắm là đi ra ngay.
Tôi bất lực: "Anh không thể mặc quần áo vào rồi hãy ra sao?"
Thẩm Diên Văn hơi nhíu mày: "Sao thế? Trước đây cậu đâu có nói gì."
Trước đây? Trước đây tôi có sờ, có cắn, có ngủ với anh không?
Về sau, Thẩm Diên Văn biết mặc quần áo chỉnh tề trước.
Nhưng vô dụng, dưới lớp vải kia ra sao tôi đều nắm rõ hơn ai hết, nhắm mắt lại cũng có thể vẽ ra đường nét cơ bắp cuốn hút.
Hỏng rồi, tôi thật sự hỏng rồi.
Trước đây chút thích đó giống như vịt quay treo trong tủ kính, liếc một cái là thu mắt lại, sờ ví tiền, vẫn kiểm soát được.
Giờ đây miếng vịt quay đã bị cắn một phát, lớp da giòn bọc thịt mềm, dư vị đọng lại nơi đầu lưỡi.
Mỗi lần đi ngang qua tủ kính, đôi chân không nghe lời, chỉ muốn nuốt chửng cả xươ/ng lẫn thịt phần còn lại.
Tôi đóng hộp th/uốc, không dám nhìn anh: "Anh nhớ uống th/uốc, tôi về trước."
Quản gia đứng cạnh lên tiếng giữ lại: "Ăn cơm rồi hãy về, hôm nay đặc biệt làm món tôm hấp rư/ợu cậu thích đó."
Tôi lắc đầu như trống bỏi, nếu ở lại, thứ tôi muốn ăn đâu phải tôm.
Bước ra khỏi cổng, gió đêm ùa vào mặt khiến hô hấp dễ dàng hơn chút.
Đèn đỏ ngã tư nhấp nháy liên hồi, nhắm mắt lại đầu óc chỉ toàn chuyện ấy, tôi đ/á/nh liều vẫy một chiếc taxi: "Bác tài, đến bar Rainbow."
Đó là gay bar nổi tiếng ở phố Bắc, nghe danh đã lâu nhưng chưa từng đến.
Nói cho cùng, tôi có d/ục v/ọng với Thẩm Diên Văn, căn bản cũng vì cuộc sống quá nhạt nhẽo, chút sóng nhỏ cũng đủ làm tôi choáng.
Phải làm cuộc sống mình phong phú hơn, niềm vui nhiều rồi, cái “ngoại lệ nhỏ không đáng kể” với Thẩm Diên Văn, tự nhiên cũng chẳng còn là chuyện lớn.
Cho nên, đi bar!
Tìm vui!