Điện thoại nhanh chóng bị Thương Thời Dữ cúp máy.
Viên Viên đã kịp nhận ra, miệng nhỏ mếu máo.
"Chú đẹp trai, chú nói dối! Hóa ra chú đã có con gái rồi! Vậy Viên Viên không thích chú nữa..."
Cô bé dụi đôi mắt đỏ hoe, nức nở chạy vào phòng.
Thấy con gái khóc, lòng tôi quặn thắt, lập tức đuổi theo, khóa ch/ặt cửa phòng.
Tôi ôm con gái dỗ dành, Thương Thời Dữ ở ngoài gõ cửa.
"Đồng Mạt, em ngoan."
"Viên Viên, mở cửa ra, nghe ba giải thích."
"Cuộc gọi lúc nãy không phải..."
"Em không muốn nghe!"
Tôi ngắt lời hắn, nỗi uất ức vô cớ trào ra từ ng/ực, chua xót, khó chịu vô cùng.
"Thưa ngài Thương, tôi thừa nhận bốn năm trước tôi bỏ trốn là tôi đã lừa anh, dù sao tôi cũng tiêu của anh quá nhiều tiền..."
"Nhưng anh đã có Lục Mộng Tuyết rồi, hai người đã có con với nhau, xin đừng đến tìm tôi nữa được không? Đừng làm tổn thương bảo bối của tôi nữa được không?"
"Bốn năm đó tôi làm chim hoàng yến của anh, nhưng Đồng Mạt tôi kiên quyết không làm kẻ thứ ba!"
Giọng Thương Thời Dữ ngoài cửa đột nhiên trầm xuống.
"Sao em biết Lục Mộng Tuyết? Cô ta tìm em nói nhảm gì?"
Tôi nghẹn ngào: "Em biết anh yêu là cô ta, em biết hết tất cả."
"Đồng Mạt, không phải."
"Vậy là gì? Anh nói đi, có bản lĩnh thì anh nói ra xem!"
Tôi hoàn toàn bất chấp, chất vấn người bên ngoài.
"Anh yêu..."
Câu nói của Thương Thời Dữ chưa dứt.
Tôi như nghe thấy ti/ếng r/ên nghẹn ngào nén lại ngoài cửa.
Sau đó là một tiếng "rầm", như thể có thứ gì đó ngã xuống đất.
Đợi đến khi tôi dỗ Viên Viên nín khóc, mở cửa ra thì ngoài cửa đã trống không.
Như thể Thương Thời Dữ chưa từng đến đây.