Phù Sinh Như Mộng

Chương 2

24/07/2024 15:43

Thấy tôi không nói gì, em họ lại lên tiếng lần nữa.

“Lẽ nào chị đã ly hôn từ lâu rồi mà không dám nói ra sao?”

Tôi đã sinh ra cảm giác chán gh/ét đối với nhiệm vụ này từ lâu, mặc dù Diệp Vân Châu đứng đầu bảng nhưng bắt thêm mấy người chung quy cũng có thể bù vào mà.

Nghĩ đến thế, tôi nhét tôm nõn vào miệng, nói thẳng:

“Ly hôn rồi, em họ thích thì lên luôn đi em.”

“Thật sao?”

Hai mắt của em họ phát sáng, kích động suýt bẻ g/ãy đũa.

Ngay đêm đó cô ta mặc váy đai tất, chuẩn bị đêm khuya lẻn vào nhà họ Diệp.

Thực ra khi nói xong, tôi đã hối h/ận.

Diệp Vân Châu dù sao cũng là một á/c q/uỷ, lỡ như em họ xảy ra chuyện...

Nhưng sau khi nhìn thấy em họ mặc đai tất màu đen va phải cửa Phật đường được gác cổng nghiêm ngặt, tôi bèn an tâm trở về ngủ.

Nào ai ngờ ngày hôm sau, em họ vẫn xảy ra chuyện.

Cơ thể cô ta cứng ngắc nằm ở trên đường cái, quần áo trên người bị x/é không còn dạng gì.

Khắp người xanh tím, nhìn trông giống như bị người lăng nhục đến ch*t.

Tôi liếc mắt nhìn qua, phát hiện sự việc không đơn giản đến thế.

Đưa tay vẽ bùa chiêu h/ồn, đi tới nhẹ nhàng áp tay lên cơ thể lạnh ngắt của em họ.

Đây thường là một phương pháp được sử dụng đối với người dương gian, nếu như h/ồn phách của con người sau khi ch*t mãi không tìm được, cũng có thể gọi h/ồn phách trở về, đưa đến bên cạnh của Hắc Bạch Vô Thường.

Nhưng tôi đợi hồi lâu, h/ồn phách của em họ cũng không trở về.

Tôi nhấc tay lên thì thấy bùa chú sớm đã biến mất không còn dấu vết, điều này có nghĩa là h/ồn phách của người này đã bị nuốt chửng.

Đầu tiên là bị người hút cạn tinh khí, sau đó nuốt chửng h/ồn phách.

Đây là lối mòn thông thường mà á/c q/uỷ dùng để tìm ki/ếm con mồi.

Ác q/uỷ!

Tôi lập tức nghĩ đến Diệp Vân Châu.

Dặn dò thím mấy câu, rồi đi xe đến Phật đường của Diệp Vân Châu.

Tôi vẽ mấy lá bùa dán lên người của vệ sĩ ở cửa, khiến bọn họ tiến vào giấc ngủ trong nháy mắt.

Còn mình nhân cơ hội đi vào.

Đây là lần đầu tiên tôi tới Phật đường của Diệp Vân Châu, trong sân ngập tràn mùi đàn hương nồng đậm.

Hai bên trồng cây Vân Sam cao lớn.

Diệp Vân Châu lại không có ở đây.

Trong Phật đường yên tĩnh như tờ, đệm hương bồ trên sàn tùy ý vứt ở một bên.

Bát quái trên cổ tôi lắc qua lắc lại, mãi đến khi mất đi tác dụng.

Dự cảm không lành càng thêm mạnh mẽ.

Tôi vô thức lùi về sau mấy bước, đi đến cửa.

Bỗng cảm thấy một chút lạ thường ở dưới chân.

Tôi cúi đầu nhìn, là một viên tràng hạt, bên trên còn khắc chữ “Diệp”.

Là của Diệp Vân Châu.

“Hỏng rồi!” Tôi h/oảng s/ợ hô lên khe khẽ.

Hắc Bạch Vô Thường từng nói, Diệp Vân Châu đeo tràng hạt là để áp chế thuộc tính của á/c q/uỷ.

Một khi tràng hạt rời khỏi người, anh ta sẽ đ/á/nh mất lý trí.

Ngay khi tôi chuẩn bị xoay người bỏ đi, một bàn tay lạnh lẽo ghìm ch/ặt lấy tôi từ phía sau.

Mùi hương quen thuộc tràn ngập trong khong mũi.

Là Diệp Vân Châu.

“Không phải phu nhân rất gh/ét em họ kia à? Tôi giúp em xả gi/ận rồi, em cũng nên giúp tôi hạ hỏa chứ nhỉ?”

Tôi muốn phản kháng, nhưng không đủ sức.

“Lách tách.”

Phía sau phát ra âm thanh tháo thắt lưng.

Mẹ ơi, vậy mà tôi quên mất.

Diệp Vân Châu là một diễm q/uỷ đứng đầu bảng, ăn xong chùi mép còn đòi mạng nữa!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bị Hủy Hôn Tôi Hẹn Hò Với Bạch Nguyệt Quang Của Hôn Phu

Chương 28
Ngày hủy hôn, tôi tìm đến Beta – “bạch nguyệt quang” trong lòng vị hôn phu của tôi. Beta toàn thân đầy vết thương, đứng giữa võ đài quyết đấu. Trong lòng tôi khẽ rung động, vung tiền gọi dừng trận đấu: “Nếu anh thiếu tiền, có muốn làm việc cho tôi không?” Về sau, Beta trở thành vệ sĩ trung thành nhất của tôi, quỳ xuống trước mặt tôi để mang giày. Thế nhưng vị hôn phu lại cho rằng đó là sự sỉ nhục, tìm đến tận cửa. Dưới áp chế của pheromone Alpha đầy bạo ngược, tôi gần như ngất đi. Không ngờ Beta lại ôm tôi vào lòng, pheromone còn mạnh mẽ hơn bao trùm lấy tôi: “Thiếu gia chỉ là ban thưởng cho tôi thôi, anh thì hiểu cái gì?” Nhưng mà… Beta thì làm sao có pheromone được?
14.37 K
2 Quỷ Đào Hoa Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm