Lục Dữ chắc hẳn là sắp cầu hôn rồi.

Quá đỗi rõ ràng, chỉ trong một bữa cơm mà hắn đã sờ túi quần 6 lần, chạm vào mắt cá chân tôi 3 lần.

Tôi vừa nhét sườn cừu vào miệng, vừa suy nghĩ về mối liên hệ giữa mắt cá chân và việc cầu hôn.

Trong lúc đó, Lục Dữ còn nhận vài kiện hàng, mãi đến tận tối, hắn mới đỏ mặt đưa cho tôi một chiếc khăn bịt mắt: "Em đeo vào trước đi, anh có bất ngờ cho em."

Hừ, trò lạt mềm buộc ch/ặt.

Trên người hắn có chỗ nào mà tôi chưa từng thấy chứ.

Cho đến khi hắn dẫn tôi vào phòng, tôi lần lữa mãi mới chịu tháo bịt mắt xuống.

Dưới ánh đèn màu vàng ấm đầy ám muội, tôi nhìn cảnh tượng trước mắt, tự nhiên thấy cổ họng hơi khô khốc.

Bộ đồ hầu gái màu đen mặc trên người hắn tạo nên một hiệu ứng thị giác kỳ lạ và đầy kí/ch th/ích.

Cơ ngựk của người đàn ông lộ rõ, thấp thoáng hiện lên dưới lớp tạp dề ren trắng.

Bên dưới tạp dề là thiết kế xuyên thấu, bên ngoài còn có thêm một mảnh vải voan trắng chẳng có tác dụng che chắn gì, thắt một chiếc nơ, dải lụa trắng rũ xuống, lại lộ ra vài phần thánh thiện.

"Em… Thích kiểu này không?" Lục Dữ ngượng ngùng điều chỉnh chân váy, cúi mắt nhìn vào chân mình…

Một sợi xích bạc mỏng quấn quanh cổ chân hắn, chiếc chuông đồng nhỏ xíu đính kèm phát ra vài tiếng leng keng giòn giã.

Tôi bịt mũi lại, sợ m/áu mũi sẽ chảy ra mất.

Lục Dữ tiến lại gần, dường như muốn cho tôi chút thời gian để thích nghi: "Bảo bối, có muốn hôn không?"

Tôi hơi căng thẳng, nhưng lại cảm thấy mình không nên dối lòng làm gì, bèn đáp bằng giọng khàn đặc: "Muốn."

Khoảng cách quá gần, tôi có thể nghe thấy hơi thở của Lục Dữ, hắn nhìn chằm chằm vào tôi, mang theo sự chiếm hữu không thể phớt lờ.

Tôi chỉ cảm thấy từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài, cách một lớp quần áo, bản thân như bị ánh mắt của hắn chạm vào da th!t.

"Vậy bảo bối đeo cái này trước đi."

"Anh cố tình đúng không?" Tôi đỏ bừng tai phản đối, nhưng chiếc vòng kim loại lạnh lẽo đã khóa ch/ặt lấy ngón tay.

Tôi nhìn qua, kích cỡ hoàn toàn không sai một ly.

Hương vị hormone nồng đậm vây quanh hơi thở của tôi, nhịp tim tôi bỗng chốc rối lo/ạn.

Thật phiền phức!

H/ận chính mình tại sao chỉ cần Lục Dữ làm chút chuyện là tôi lại không nhịn được mà suy nghĩ lung tung, tâm trí d/ao động, rục rịch muốn làm lo/ạn!

"Ưm..."

Nụ hôn đột ngột ập đến như cơn bão khiến người ta không kịp trở tay, vị ngọt ngào ướt át quấn quýt trên đầu lưỡi.

Dưới bộ đồ hầu gái, làn da của Lục Dữ càng thêm trắng, khi hôn lên, cơ bắp cuồn cuộn, chống đỡ lấy viền ren ở ống tay áo, trông cực kỳ gợi cảm.

Tôi ngây người ra.

Đến khi hoàn h/ồn, hai tay tôi đã không tự chủ được mà phủ lên eo Lục Dữ.

Cứ thế vuốt ve ra phía sau, hóa ra còn có một chiếc đuôi nhỏ khá dài.

Tôi kéo một cái, eo của người đàn ông lập tức căng cứng.

Hắn bật ra một tiếng nức nở kìm nén từ trong kẽ răng, sau đó lại ôm lấy tôi, khẽ khàng dỗ dành: "Bảo bối, gả cho anh có được không?"

Hắn dẫn dắt tay tôi luồn vào vạt áo, yết hầu chuyển động: "Chỉ cần em gật đầu... Anh và cả tài sản của anh, đều là của em..."

Phụ nữ có nhân tính thì không thể nào từ chối hành động này.

Tôi bắt đầu thuận theo bản năng, hôn từng chút một từ vành tai hắn, mỗi khi hôn đến nơi nào đó, tôi lại nhìn đôi mắt ướt át của Lục Dữ mà nói: "Đẹp quá."

Cho đến khi trời tờ mờ sáng, Lục Dữ nhìn trần nhà với đôi mắt vô h/ồn.

Lục Dữ đã tan vỡ và bất lực đến thế này rồi, vậy mà vẫn phải rơi nước mắt để nắm lấy tay tôi.

Hắn còn r/un r/ẩy lấy ra một xấp tài liệu từ trong túi.

Đó là một bản di chúc và giấy chuyển nhượng cổ phần.

"Bảo bối, đây là quà tặng cho em."

Haiz.

Một cuộc đời thật oai phong.

(Toàn văn hoàn)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm