THÂM CUNG KẾ

Chương 6

14/04/2026 15:05

14.

Quả nhiên một tháng sau, Thúy Nhi bất chợt đến nói với ta, Tương tần bị sảy th/ai, là do Tống Tư Nhiễm xô ngã. Toàn bộ hậu cung náo nhiệt hẳn lên.

Ta thở phào một hơi dài, cuối cùng cũng đợi được ngày này..Ta bảo Thúy Nhi đi thăm dò tin tức, rồi kiên nhẫn chờ đợi diễn biến tiếp theo.

Đợi mãi đến hoàng hôn, Thúy Nhi mới trở về kể cho ta ngọn ng/uồn sự việc.

Nguyên nhân là hôm qua Hoàng thượng lật thẻ bài của Tống Tư Nhiễm, nhưng nửa đêm Tương tần động t.h.a.i khí, khiến Hoàng thượng phải rời đi.

Tống Tư Nhiễm ấm ức không ng/uôi, hôm nay gọi Tương tần đến, vốn chỉ muốn lời lẽ trách m/ắng vài câu, nhưng Tương tần lại đáp trả gay gắt, lời lẽ cũng vô cùng khó nghe. Tống Tư Nhiễm tức gi/ận nên ra tay, kết quả Tương tần ngã xuống sảy th/ai.

Hoàng thượng vì để an ủi Tương tần, đã phong nàng ta lên làm Tương phi. Còn Tống Tư Nhiễm gây hại long tự bằng chứng x/á/c thực, bị đày vào Lãnh Cung.

Kết quả này rõ ràng nằm trong dự đoán của ta, Tương phi thắng cuộc, Tống Tư Nhiễm dễ dàng bị gài bẫy.

Ngày hôm sau, Xuân Hỷ liền tìm đến ta nói: "Thượng thư đại nhân ra lệnh, ngươi mau chóng c/ứu Thục phi nương nương ra khỏi Lãnh Cung, nếu không mẫu thân ngươi sẽ c.h.ế.t không có đất ch/ôn."

Ta lạnh lùng nhìn Xuân Hỷ.

Xuân Hỷ cười kh/inh miệt: "Mỹ nhân có thắc mắc gì sao?"

Ta thản nhiên mở lời: "Cút!"

Sắc mặt Xuân Hỷ biến đổi, dường như không dám tin ta lại dám nói chuyện như vậy: "Ngươi đi/ên rồi sao? Dám nói chuyện như vậy với Thượng thư đại nhân?"

Ta cười nhẹ: "Xuân Hỷ công công đến giờ vẫn chưa nhìn rõ cục diện sao? Tống Tư Nhiễm đã vào Lãnh Cung rồi, trừ khi phụ thân ta có quyền khuynh triều đình, nếu không hoàn toàn không thể nàng ta c/ứu ra được. Hiện giờ Tống gia chỉ còn lại một nữ nhi là ta, ngươi nghĩ phụ thân ta còn nước cờ nào khác sao?"

"Dùng mẫu thân ta đe dọa ta thì có tác dụng gì? Ngươi về nói với phụ thân ta, giờ đây ông chỉ có một mình ta thôi. Nếu tiếp tục dùng mẫu thân ta đe dọa, khiến mẫu thân ta chịu bất kỳ tổn hại nào, ta cùng lắm thì ám sát Hoàng thượng, đến lúc đó chu di cửu tộc, Tống gia đừng hòng có một ai thoát được."

Sắc mặt Xuân Hỷ trắng bệch, trợn mắt nhìn ta không thể tin được.

Lòng ta cười lạnh, chuyện ám sát đó chỉ là nói suông thôi, ta sẽ không cùng c.h.ế.t với Tống gia.

Ta lạnh lùng nhìn Xuân Hỷ: "Xuân Hỷ công công cũng nên chú ý thái độ, lần sau còn dám bất kính với ta, ta sẽ nói với phụ thân một câu: G.i.ế.c c.h.ế.t ngươi, ta sẽ giúp Tống Tư Nhiễm ra khỏi Lãnh Cung. Ngươi đoán phụ thân ta có đồng ý với ta không?"

Xuân Hỷ r/un r/ẩy không nói nên lời.

Ngày hôm sau Xuân Hỷ xuất hiện lần nữa, thái độ đã thay đổi hoàn toàn. Hắn cung kính hành lễ với ta, rồi nói: "Bẩm báo Mỹ nhân, Thượng thư đại nhân nói, nếu Người cần hỗ trợ gì, Ngài ấy cũng sẽ giúp!"

15.

Kể từ khi Tống Tư Nhiễm bị đày vào Lãnh Cung, Tương phi sảy t.h.a.i ở tẩm cung của mình dưỡng bệ/nh không ra ngoài, bệ/nh tình của Hoàng hậu lập tức thuyên giảm.

Nàng cũng bắt đầu tổ chức cung yến Trung Thu. Theo lý mà nói, một Mỹ nhân như ta chưa thị tẩm thì không có tư cách tham gia yến tiệc, nhưng Hoàng hậu vẫn đặc cách cho ta tham dự.

Trong yến tiệc, ta ngồi ở vòng ngoài cùng. Hoàng thượng được tất cả mọi người cung kính vây quanh. Tương phi và Hoàng hậu ngồi hai bên Hoàng thượng. Cho đến khi yến tiệc kết thúc, ta vẫn chưa thấy mặt Hoàng thượng.

Sau yến tiệc Trung Thu, Hoàng thượng vốn nên ngủ lại Vị Ương Cung, nhưng giữa tiệc, Tương phi vì cảm động bởi sự đoàn viên của người thân, nhớ đến long tự yểu mệnh, khóc đến mức như hoa lê dính hạt mưa, khiến Hoàng thượng xót xa khôn ng/uôi. Vì vậy sau yến tiệc, Hoàng thượng đã đến Chung Túy Cung.

Ngày hôm sau Thúy Nhi đến nói với ta, Hoàng hậu muốn triệu kiến ta.

Đến Vị Ương Cung hành lễ xong, Hoàng hậu đi thẳng vào vấn đề: "Ngươi có muốn thị tẩm không?"

Lòng ta cười thầm, Hoàng hậu cho ta tham gia yến tiệc Trung Thu quả nhiên là để ta thấy rõ sự khác biệt giữa được sủng ái và không được sủng, nhằm kí/ch th/ích lòng muốn thị tẩm của ta, sau đó để ta đối đầu với Tương phi.

"Thần thiếp muốn thị tẩm, nhưng thần thiếp không cần phiền đến Hoàng hậu nương nương sắp xếp, thần thiếp tự có th/ủ đo/ạn."

Hoàng hậu cười nhẹ: "Ngươi có th/ủ đo/ạn gì?"

"Từ xưa hậu cung không được can dự triều chính, tương tự, triều chính cũng không thể can thiệp hậu cung. Tống gia ngươi không thể chi phối Kính Sự Phòng (cơ quan quản lý việc thị tẩm). Ngược lại, Tương phi đã hạ được Thục phi, giờ đây không muốn thấy ngươi nổi bật, đã sớm bảo Kính Sự Phòng rút thẻ bài của ngươi rồi. Nếu không có bản cung giúp đỡ, ngươi thị tẩm bằng cách nào?"

Ta nhìn Hoàng hậu: "Nếu không thì thần thiếp và Hoàng hậu nương nương đ.á.n.h cược một phen, thế nào?"

Hoàng hậu hứng thú nói: "Bản cung lâu rồi không gặp chuyện thú vị như vậy, bản cung đồng ý với ngươi."

Lời vừa dứt, Thúy Nhi bước vào chậm rãi. Nàng ta hành lễ với Hoàng hậu trước, sau đó nhìn ta: "Mỹ nhân, vừa rồi Kính Sự Phòng đến Trữ Tú Cung chúng ta tuyên chỉ, tối nay mời Người thị tẩm ạ."

Lời này vừa thốt ra, mắt phượng của Hoàng hậu mở to, trên mặt hiện lên vẻ không thể tin được.

16.

Hoàng hậu nhìn ta: "Bản cung quả thực đã xem thường ngươi, nhưng bản cung rất lấy làm lạ, thẻ bài của ngươi đã bị rút, Hoàng thượng cũng không biết đến ngươi, làm thế nào mà đến lượt ngươi thị tẩm?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm

Tình Yêu Cuồng Nhiệt Từ Khi Kết Hôn

Chương 8
Hai nhà Chu, Lâm muốn liên hôn với nhau, nhưng người chị thà chết cũng không chịu gả. Cô em gái từ nhỏ lớn lên ở Hàng Thành được đón đến thành phố Kinh Bắc để xem mắt với một người đàn ông chưa từng gặp mặt. Trước khi đến, Lâm Tự Thu đã nghe ngóng được rằng Chu Vọng Tân là người kiêu ngạo khó bảo, phóng túng bạc tình, so với một người luôn được xem là cô gái ngoan ngoãn như cô thì đúng là một trời một vực. Vốn tưởng rằng anh sẽ từ chối cuộc xem mắt này. Nhưng chẳng thể ngờ, Chu Vọng Tân lại gật đầu đồng ý. Sau khi kết hôn, Lâm Tự Thu đi theo chủ biên đến phỏng vấn Chu Vọng Tân. Anh vẫn phong thái tản mạn, kiêu ngạo như trước, chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út tỏa sáng rực rỡ. Chủ biên nhìn thấy chiếc nhẫn của anh liền cẩn thận hỏi: “Chu tổng đã kết hôn rồi sao?” Ánh mắt anh thản nhiên lướt qua mọi người, dừng lại trên đôi mắt đang hoảng loạn của Lâm Tự Thu, anh cười như không cười rồi khẽ gật đầu: “Kết rồi.” Mọi người đều kinh ngạc. Tim Lâm Tự Thu lặng lẽ đập nhanh hơn, cô cố ý né tránh tầm mắt của anh, nhưng lại nghe thấy anh lười biếng bồi thêm một câu: “Hôm nay cô ấy cũng có mặt ở đây.” Trong cuộc hôn nhân này, lúc đầu Lâm Tự Thu rất sợ Chu Vọng Tân, về sau cô công khai phớt lờ anh, nhẫn cưới cũng không đeo, lại còn tuyên bố với bên ngoài mình vẫn độc thân. Chu Vọng Tân bắt đầu ghen tuông và bất mãn, anh bắt đầu mong cầu tình cảm này càng ngày càng bền lâu. Cô vẫn giữ dáng vẻ ngoan ngoãn đó, nhưng vào một ngày nọ, cô lại lấy ra một bản thỏa thuận ly hôn bắt anh ký tên. Chu Vọng Tân giẫm lên những mảnh giấy vụn nát dưới đất, anh cầm lấy chiếc nhẫn cưới mà Lâm Tự Thu đã tháo ra rồi lồng lại vào ngón áp út của cô, giọng nói trầm thấp mà kiên định: “Ly hôn ư, anh không đồng ý.” Anh nắm chặt lấy cổ tay cô không chịu buông, chiếc nhẫn đeo đã lâu chưa từng tháo ra trên ngón tay anh cộm lên khiến cô cảm thấy đau nhức.
Hiện đại
Ngôn Tình
Ngọt Ngào
373
Bại Tướng Chương 50: Em không ngốc, em là em bé thông minh.
Ban Ngày Là Thầy Lâm, Ban Đêm Là Bảo Bối Chương 65: Người đến trường sớm nhất