Không phải tôi không muốn nhận quay chụp của nam diễn viên xuất sắc kia, mà là thật sự không nhận nổi.

Cửa hàng giấy này của tôi vốn dĩ chỉ mở cho h/ồn m/a.

Ngoài âm h/ồn ra thì cũng chỉ có người sắp ch*t với người dính phải vận đen mới có thể nhìn thấy.

Người khác nhìn thấy chỉ là một căn nhà trống không mà thôi.

Cho dù nam diễn viên kia cho tôi bao nhiêu tiền thì tôi cũng không dùng được, bởi vì tôi là một người giấy.

Hồi còn nhỏ, tôi và bố mẹ gặp phải t/ai n/ạn xe cộ, bố mẹ t/ử vo/ng ngay tại chỗ, chỉ còn mỗi tôi vẫn thoi thóp hơi thở kéo dài hơi tàn mạng sống.

Ông nội không đành lòng nên đã sử dụng thuật Mao Sơn làm ra một người giấy, phong ấn linh h/ồn của tôi ở bên trong.

Tôi cần phải tích công đức, mới có thể ở lại nhân gian.

Tôi phục vụ âm h/ồn, âm h/ồn sẽ chia công đức khi còn sống của họ cho tôi, có như vậy thì q/uỷ sai mới không bắt tôi.

Cầm điện thoại lên mạng tra chốc lát, người đàn ông đến vào hôm nay là Lục Phong Ngôn, ngôi sao đang nổi nhất.

Cậu ta tuổi trẻ đã thành danh, thuận buồm xuôi gió.

Mấy bộ phim thần tượng giúp danh tiếng của cậu ta bùng n/ổ lớn, sau khi bước chân vào vòng điện ảnh đã dễ dàng lấy được giải thưởng nam diễn viên xuất sắc nhất.

Tôi tra một lúc, song trên mạng lại không hề có thông tin người thân của cậu ta qu/a đ/ời.

Cậu ta có thể nhìn thấy cửa hàng giấy của tôi chỉ có một loại khả năng.

Cậu ta sắp ch*t!

Đang lướt giao diện, bỗng nhiên nhảy ra thông báo cậu ta phát sóng trực tiếp.

Tay tôi vừa hay lướt trên màn hình, ngay lập tức ấn vào.

Trong phát sóng trực tiếp, khuôn mặt quen thuộc kia xuất hiện.

Không hề giống với người hùng hổ dọa người lúc ban ngày tẹo nào, ý cười tràn ngập mặt cậu ta, thân thiết giống y như anh trai nhà bên vậy.

Tôi hiếu kì nhìn một hồi, dường như cậu ta đang tuyên truyền cho bộ phim điện ảnh mới của bản thân.

Người hâm m/ộ vô cùng sôi nổi trong khung bình luận, tin nhắn không ngừng xuất hiện trên màn hình.

"Anh ơi, hôm nay em đã nhìn thấy anh, anh đến phố thương mại chụp họa báo!”

"Anh đứng ở đâu đó chụp bừa tấm ảnh cũng đã là họa báo.”

"Phải, anh của chúng ta tỏa sáng lấp lánh, cả đời phải đi trên đường hoa!”

Lục Phong Ngôn mỉm cười, trả lời người hâm m/ộ.

Có một dòng bình luận đã thu hút sự chú ý của tất cả mọi người.

"Anh, hôm nay em thấy anh vào một cửa hàng, là anh muốn m/ua cửa hàng buôn b/án ạ?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thái Tử Hôm Nay Vẫn Cứng Miệng Sao?

Chương 10
Vì thèm khát sắc đẹp của Thái tử, ta lén lút gia nhập Đông Cung làm ám vệ. Thái tử tính tình thất thường, ta chỉ dám âm thầm nuốt nước miếng. Cho đến khi hắn bị phế truất xuống làm thứ nhân. Ta thừa cơ hỗn loạn nhốt hắn vào hầm ngục do chính tay ta xây dựng. "Đồ nô tài hèn mạt, mau thả cô ta ra!" Vị Thái tử kiêu ngạo trợn mắt đỏ ngầu, dáng vẻ càng thêm quyến rũ. Ta thong thả cởi dải đai lưng của hắn, ép chặt người hắn vào bức tường gạch ẩm ướt. "Thả thì không được... nhưng lên giường thì được đấy." Cho đến một ngày. Ta bắt gặp tên ám vệ lẻn vào ngục tối, quỳ rạp xin Thái tử hồi cung. Còn gã đàn ông đêm qua còn giãy giụa dưới thân ta, giờ khóe môi lười biếng nhếch lên: "Không vội, tối nay Thái tử phi còn phải cùng cô ta đốt đuốc đọc sách." ... Cuốn "Long Phượng Hòa Minh Thập Bát Thức" vừa mới ra lò trong tay ta rơi bịch một cái xuống đất.
Cổ trang
Ngôn Tình
4