Thiết bị của Bạch Miểu chất đầy cả căn phòng.

Vừa bước vào, tôi đã cảm nhận được - niềm vui.

Những năm trước, tôi từng vào tù một năm vì xâm nhập hệ thống máy tính của trường đại học. Từ đó, bố tôi tịch thu toàn bộ thiết bị mà tôi dành dụm nhiều năm.

Tôi bật toàn bộ thiết bị lên. Rồi một cảnh tượng khiến tôi kinh ngạc xuất hiện.

Màn hình thiết bị trên khắp các bức tường đã kết nối thành một biển cả mênh mông.

Tiếng hát của cá voi Biển Sâu tràn ngập căn phòng. Thanh thoát, trong trẻo. Nhưng rốt cuộc không phải ở biển, mà trên đất liền, trong căn phòng nhỏ bé này. Lại càng thêm ngột ngạt, cô đ/ộc.

Trên máy tính của cậu ta có lượng lớn dữ liệu nghiên c/ứu về dự án bảo vệ biển, chiếm khoảng 80% sự chú ý của cậu ta.

Ngược lại, dữ liệu về dự án trò chơi kia lại bị cậu ta vứt vào xó xỉnh.

Hải Ngôn đúng là có năng lực thật.

Dự án này do hắn tài trợ cho Bạch Miểu nghiên c/ứu.

Tôi tra được tàu nghiên c/ứu Cá Voi của Bạch Miểu, chi phí ra khơi mỗi ngày lên tới 200.000 tệ, mỗi năm tích lũy hơn 300 ngày trên biển.

Gia đình họ Bạch thực ra rất giàu, nhưng bản thân họ khá thực tế, hy vọng dựa vào trí thông minh của Bạch Miểu để làm rạng danh sự nghiệp gia tộc.

Nhưng cậu ta chỉ muốn bảo vệ cá voi thôi. Gia tộc không chịu đầu tư tiền cho cậu ta làm những dự án mà họ cho là vô nghĩa.

Đây là một loại th/uốc gây ảo giác khác mà Hải Ngôn dành cho cậu.

Đã có dữ liệu trong tay.

Tôi quay lại, bất ngờ thấy Bạch Miểu và Giang Ngưng đứng ở cửa nhìn tôi.

Bạch Miểu nhìn những con cá voi đang bơi trên vài màn hình, trong mắt ánh lên nỗi buồn: "Chúng sắp tuyệt chủng rồi."

Hoạt động săn cá voi trước đây của châu Âu khiến một số loài cá voi gần như tuyệt chủng.

Dù hoạt động săn cá voi thương mại ở nước ngoài đã dừng ba mươi năm, vẫn có một nhóm người sống tốt ở bên cạnh, luôn lấy danh nghĩa nghiên c/ứu khoa học để săn gi*t cá voi. Ngoài ra còn có ô nhiễm đại dương, hoạt động khai thác biển của con người v.v...

"Sonar mới của em sắp nghiên c/ứu xong rồi." Cậu ta khẩn khoản nhìn tôi.

Tôi tỉnh táo lại: "...Ừ, em rất tuyệt."

Bởi thiết bị sonar chủ động của con người có tần số cực kỳ giống tiếng hát cá voi, gây ra phiền nhiễu lớn cho các loài cá voi giao tiếp bằng âm thanh.

Nhiều nghiên c/ứu chỉ ra, thiết bị sonar khiến cá voi mất phương hướng, cũng là nguyên nhân khiến đàn cá voi mắc cạn hàng loạt và ch*t trên bãi biển.

Cậu ta thực sự sắp nghiên c/ứu thành công một loại sonar mới vừa tốt vừa rẻ lại thiết thực.

...Thành thật mà nói, cậu ta thậm chí còn cân nhắc yếu tố "giá rẻ" để tăng tính cạnh tranh.

Tôi nói: "Nếu em tự thú, chị sẽ m/ua lại con tàu và dự án của em."

Cậu ta trầm ngâm nhìn tôi: "Chị đâu có thích cá voi."

Tôi đáp: "Không sao, bố chị nhiều tiền nhàn rỗi lắm."

Bất ngờ cậu ta bật cười, rồi cúi đầu xuống.

Rồi cậu lại ngẩng lên: "Chị sẽ đến thăm em, nói cho em nghe về tiến độ chứ?"

Tôi gật đầu.

"Vậy được, em tự thú."

Nói câu này xong, cậu ta liền có cảm giác như trút được gánh nặng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chỉ Lan

Chương 8
Sau khi được nhận lại Hầu phủ, giả thiên kim đang định trả lại mối thân sự cho ta. Ngoài cổng đột nhiên xuất hiện một đứa trẻ đến nhận mẹ, nói chính là con trai ta ở nông thôn. Đàn chủ bình luận: - "Đây chắc là đứa trẻ nam chính cố tình tìm để bôi nhọ nữ phụ đây mà? Nhưng mà nói thật, trông nó giống nữ phụ thật đấy!" - "Ai bảo cô ta vừa từ thôn quê về đã vội tranh đoạt hôn sự? Cô ta xứng sao? Để có được nam chính, còn dám hạ độc, may là nam chính phát hiện kịp, bắt cô ta cùng gã ăn mày tơ tưởng một đêm." - "Nhưng đứa nhóc này có phải nghịch tử bỏ nhà đi của nhân vật phản diện không? Dạo trước nó còn bị đập đầu, đi xin ăn mấy ngày liền." - "Nếu ai cứu được đứa nhỏ này, phản diện chắc phải dâng hết gia sản để tạ ơn quá?" Ta nuốt trọn lời phủ nhận đang nghẹn nơi cổ họng, khom người xuống, cười nhẹ vươn tay về phía đứa trẻ: - "Lại đây, gọi ta bằng ngoại tổ phụ."
Cổ trang
Ngôn Tình
0
Bại Tướng Chương 25: Đừng sợ, tôi sẽ không cắn em.