Kẻ Đào Tẩu Tiểu Điềm Omega

Chương 12

10/11/2025 16:23

Tôi dọn đến một thị trấn ven biển. Phong cảnh đẹp, dân tình thuần hậu, láng giềng tốt bụng, là nơi lý tưởng nuôi con.

Sáng hôm sau, tôi dắt con đi bắt hải sản, xách theo xô nhỏ. Bắt cua, sao biển, nhặt vỏ sò, tôm... Một lúc sau đã mệt lử, tôi nằm dưới ô nghỉ ngơi: “Con yêu, số phận mình sao khổ thế? Gặp phải người đàn ông vô trách nhiệm. Phải chi lúc sung sướng anh ta nói rõ mình là đồ thay thế...” Tôi lẩm bẩm mãi, bụng khẽ động đáp lời.

Lúc này, ở thủ đô, Thẩm Tuy Tri đi/ên cuồ/ng tìm vợ con, bỗng hắt xì. Ai dám ch/ửi anh ta? Anh đã mất vợ con hai ngày rồi!

Nghỉ ngơi đã đủ, tôi lững thững về biệt thự ven biển. Tôi không hà tiện, thuê hai người giúp việc... Ăn ngon ngủ yên, nhưng lòng vẫn thoáng nhớ một người. Giờ này chắc anh đang tái hợp với bạch nguyệt quang rồi. Buồn quá, tôi chỉ ăn được hai bát cơm với sườn hấp, chân giò, bào ngư, tôm hùm...

Cuộc sống này, còn qua nổi không? Tôi quyết tâm quên Thẩm Tuy Tri. Hôm sau lại xách xô ra biển. Vừa ra khỏi cửa, đụng mặt một người. Nhận ra anh ta, tôi vội quay đầu chạy. Sao Thẩm Tuy Tri lại ở đây? May mà đội mũ đeo khẩu trang, nên anh không nhận ra.

Hai ngày liền tôi không dám ra khỏi nhà.

Đêm ấy, sấm chớp ầm ầm, mưa như trút nước. Tiếng gió gào như thú dữ. Chuông cửa reo. Tôi sợ không dám mở. Điện thoại vang lên: “Lộc Quân, đừng sợ, là anh.”

Tôi mếu máo: “Anh dọa em ch*t khiếp! Tưởng cư/ớp đến nơi.” So với lũ cư/ớp, Thẩm Tuy Tri dễ thương hơn nhiều.

Mở cửa cho anh vào, Thẩm Tuy Tri ôm chầm lấy tôi: “Vợ yêu, anh nhớ em quá. Anh đã tìm hai bố con suốt bao ngày...” Tôi đẩy anh ra: “Thẩm Tuy Tri, chúng ta đã ly hôn rồi. Em biết anh thích người khác, em sẽ không níu kéo.”

Thẩm Tuy Tri ướt đẫm mưa, lạnh toát người nhưng bàn tay ấm áp. Anh nắm tay tôi: “Lộc Quân, anh chỉ yêu mình em. Anh chưa ký đơn ly hôn...”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Hoàng đế thẳng nam ta thầm yêu… hóa ra là kẻ giấu kín chuyện đoạn tụ

Chương 19
Ngày phò tá Bùi Doanh lên ngôi, hắn ban cho ta chức vị thừa tướng. Trên long sàng, hắn quấn lọn tóc ta quanh đầu ngón tay, giọng điệu không giấu nổi vẻ vui mừng. “Thẩm Chước, trẫm đã nói từ lâu rồi, thiên hạ này… sớm muộn cũng là của hai chúng ta.” Thuở thiếu niên, ta từng hứa với Bùi Doanh sẽ ở bên hắn cả đời. Dẫu lòng ta vốn hướng về giang hồ tự tại, vẫn cố gắng ở lại, cùng hắn chống đỡ sóng gió, giúp hắn ngồi vững ngai vàng. Nhưng nhìn cuốn tranh tuyển tú hắn đưa tới, Lại níu ta kể về thân phận của từng tiểu thư thế gia. Ta mới chợt tỉnh ngộ. Hắn là hoàng đế. Là bậc thiên tử tương lai hậu cung ba nghìn giai lệ, đứng trên muôn người. Một người như vậy… Sao có thể chấp nhận nam nhân được chứ. Rời khỏi long sàng, ta quỳ xuống. “Thần cả gan… nay khẩn cầu được từ quan hồi hương, mong bệ hạ thành toàn.”
979
5 Đồng Trần Chương 36
9 Xoá bỏ Omega Chương 15
12 Lỡ làng Chương 14

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hành Trình Từ Tiểu Tam Thành Chính Cung

5
Sau khi tán đổ được cậu bạn cùng phòng lạnh lùng của trúc mã, tôi mới phát hiện dục vọng chiếm hữu của anh đối với tôi càng lúc càng mạnh, động một chút là ghen. Trong lúc tôi đơn phương chiến tranh lạnh với anh, tôi lướt thấy một bài đăng. 【Vì sao lúc nào cũng có người nhòm ngó vợ tôi?】 【Ngày nào tôi vừa mở mắt ra cũng phải đi bắt kẻ thứ ba, thật sự mệt mỏi quá.】 Cư dân mạng trong khu bình luận tỏ vẻ không thể đồng cảm nổi. 【Chủ thớt quên mất con đường mình từng đi rồi à?】 【Lúc trước anh cạy góc tường của anh em tốt mình, anh đâu có nói vậy.】 【Nghe tôi khuyên một câu đi, buông tay đi. Thứ có được bằng thủ đoạn cuối cùng cũng chẳng bền lâu đâu, mau trả vợ lại cho anh em tốt của anh đi.】 Chủ thớt lập tức phá phòng tuyến. 【Đây là danh phận tôi giành được bằng thực lực, dựa vào đâu mà tôi phải buông tay?】
Boys Love
Thanh Xuân
0
Năm tới Chương 8