Người ta nói.
Con người sẽ lựa chọn quên đi những ký ức đ/au khổ.
Lục Triệu luôn tin điều đó.
Bởi hắn phát hiện.
Chỉ cần bản thân không cố nhớ lại.
Thì một vài chuyện.
Có thể xem như chưa từng xảy ra.
Sau đó.
Dùng mùi hương cam quýt lấp đầy từng khe hở trong cuộc sống.
Không ngừng nhấm nháp những điều đẹp đẽ.
Cố tình phớt lờ sự tà/n nh/ẫn.
Như thể thời gian chưa từng trôi qua.
Như thể hắn mãi mãi dừng lại ở mùa thu rực rỡ năm ấy.
Chạy nhảy giữa cả một vùng cam vàng óng ánh.
...
Thật ra.
Câu chuyện cũng chẳng có gì đặc biệt.
Vẫn chỉ là một bi kịch rất cũ.
Gia đình tan vỡ.
Cha mẹ không hạnh phúc.
Một mô-típ đã xuất hiện vô số lần trong văn học.
Thế nhưng.
Khi rơi xuống cuộc đời của một đứa trẻ bình thường.
Nó chẳng khác nào một vết thương xuyên thấu.
Đẫm m/áu.
...
Vườn cam của cha.
Là nơi lưu giữ những ký ức hạnh phúc nhất tuổi thơ của Lục Triệu.
Cha hắn.
Lục Trình.
Là một người thật thà chất phác.
Mẹ hắn.
Mai Thư Đình.
Xinh đẹp.
Thanh lịch.
Người ta kể.
Thời còn trẻ.
Mai Thư Đình có vô số người theo đuổi.
Ai cũng thắc mắc.
Vì sao cuối cùng.
Lại chọn một người không giàu.
Không đẹp trai.
Không nổi bật như Lục Trình.
Mỗi lần nghe các bác làm vườn nhắc đến chuyện ấy.
Lục Triệu cũng thắc mắc y hệt.
...
Có rất nhiều điều hắn không hiểu.
Phần lớn đều liên quan đến mẹ.
Mai Thư Đình.
Hoàn toàn là người của một thế giới khác.
Bà biết chơi đàn tỳ bà.
Lục Trình lại ngây ngô bảo:
"đá/nh bông à?"
Bà thích đọc Dostoevsky.
Lục Trình còn đọc nhầm tên thành một cái tên kỳ quặc khác.
Hai người.
Chẳng hề giống nhau.
Nhưng điều đó không ảnh hưởng việc Lục Trình nâng niu vợ trong lòng bàn tay.
Ông luôn chiều chuộng bà vô điều kiện.
Dù Mai Thư Đình rất ít khi cười với ông.
Hai người đứng cạnh nhau.
Một người ngốc nghếch.
Một người lúc nào cũng lạnh lùng.
Lại vô cùng giống một cặp vợ chồng.
...
Chỉ có điều.
Lục Triệu.
Lại chẳng giống con trai của Mai Thư Đình.
...
Có một lần tan học.
Cha bận giao hàng.
Không kịp đến đón.
Lục Triệu ngồi chờ ở cổng trường đến tận chiều tối.
Cuối cùng.
Tự đi bộ về nhà.
Nhà cách trường rất xa.
Khi về đến nơi.
Đã hơn bảy giờ.
Ánh hoàng hôn mùa hè vừa tắt.
Mai Thư Đình đang ngồi đọc sách trước cây đàn.
Quên bật đèn.
Cũng giống như...
Quên luôn chuyện phải đi đón con.
...
Đó không phải lần đầu.
Suốt từ khi Lục Triệu hiểu chuyện.
Sự "quên" và "phớt lờ" ấy.
Đã trở thành một phần trong cuộc sống.
Có lẽ.
Trong thế giới của Mai Thư Đình.
Có quá nhiều thứ quan trọng.
Chơi đàn.
Đọc sách.
M/ua sắm.
Gặp bạn bè.
Học yoga.
Có thời gian còn ôn thi lấy chứng chỉ.
Cuộc sống của bà.
Đầy ắp.
Đến mức.
Dường như không còn chỗ cho đứa con trai này.
...
Nhưng cũng không phải bà mặc kệ hoàn toàn.
Bà cho Lục Triệu học piano.
Đó là khoảng thời gian duy nhất.
Lục Triệu cảm thấy mình tồn tại trong mắt mẹ.
...
Còn lại.
Trong mắt Mai Thư Đình.
Hắn gần như là người vô hình.
...
Vì thế.
Thuở nhỏ.
Lục Triệu rất nghịch.
Cậu cố tình gây tiếng động.
Cố tình gây họa.
Chỉ để mẹ chú ý.
Thế nhưng.
Người chạy đến.
Lần nào cũng là cha.
...
Lục Triệu lén vẽ người que lên bản nhạc.
Cố tình đặt ngay trên giá đàn.
Mai Thư Đình nhìn thấy.
Nhưng cũng chỉ là...
Nhìn thấy mà thôi.
...
Mẹ chưa từng ôm hắn.
Chưa từng hôn hắn.
Cũng chưa từng m/ắng hắn.
...
Mỗi lần nhìn bạn học được mẹ đón tan trường.
Được hỏi han.
Được cằn nhằn.
Thậm chí bị la m/ắng.
Lục Triệu đều tự hỏi.
Có phải tình yêu của mẹ mình...
Chỉ mang một hình thức khác.
Hắn luôn tự an ủi mình.
Yêu đâu chỉ có một cách.
Không thể chỉ vì mẹ lạnh nhạt.
Mà kết luận bà không yêu mình.
Cho đến...
Ngày Dịch Dương chào đời.
Lục Triệu mới hiểu.
Thì ra tình yêu của mẹ.
Chẳng hề khó hiểu.
Chỉ là...
Toàn bộ đều dành cho Dịch Dương.
Lúc ấy hắn mới biết.
Người ngây thơ.
Là chính mình.