Bố mẹ biến mất

Chương 1

04/11/2023 13:34

Tôi bị m/ù, nhưng đột nhiên hôm qua tôi lại khôi phục thị lực một cách kỳ lạ.

Khi tôi đang định nói tin tốt này cho bố mẹ thì lại phát hiện ra một tờ khăn giấy bị vo tròn thành cục ở dưới gầm giường.

Trên tờ khăn giấy có viết một câu: Đừng nói với bọn họ là cô có thể nhìn thấy.

___

Ba tháng trước, tôi bị m/ù sau một trận t/ai n/ạn xe.

Bố mẹ vì để chăm sóc cho tôi tốt hơn nên cả nhà chúng tôi đã chuyển tới một khu ngoại ô cách rất xa thành phố.

Vào tối hôm qua, tự nhiên tôi lại khôi phục thị lực.

Tôi đang định báo tin tốt này cho bố mẹ thì đột nhiên phát hiện ra một tờ khăn giấy bị vo tròn vứt ở dưới gầm giường.

Con người tôi có bệ/nh nghiện sạch sẽ rất nặng, nên tôi đã lấy tờ khăn giấy đó ra.

Câu nói bên trên tờ khăn giấy lại làm tôi nhăn mày.

Đừng nói với bọn họ, là cô có thể nhìn thấy.

Nét chữ trên tờ giấy siêu siêu vẹo vẹo, ng/uệch ngoạc, giống như được viết bởi một người đang vô cùng vội vàng vậy.

Ở đây chẳng có ai ngoài chúng tôi, cái từ “bọn họ” này rõ ràng là đang nói đến bố mẹ tôi.

Tôi không hề biết ai đã ném tờ khăn giấy này vào dưới gầm giường tôi.

Ba tháng nay, người vào phòng tôi chỉ có bố mẹ tôi và chồng tôi là Lý Diên.

Lúc này, có tiếng gõ cửa truyền tới.

“Mạt Mạt, mẹ chưng cho con ít tổ yến này.” Giọng nói dịu dàng của mẹ vang lên từ phía đằng sau cánh cửa.

Tôi tiện tay vứt tờ khăn giấy vào trong thùng rác.

Nhưng khi tôi vừa mở cửa ra thì con ngươi liền co rút mãnh liệt.

Tôi nhìn thấy một người phụ nữ xa lạ đang bưng bát canh đứng trước cửa, cười dịu dàng nhìn tôi.

Môi của người phụ nữ được đ/á/nh son màu đỏ tươi, nụ cười trên mặt trông có vẻ hơi quái dị.

Đây rõ ràng không phải là mẹ tôi!

Tôi lùi lại một bước thật xa, mặt đầy kinh ngạc và h/oảng s/ợ nhìn về phía bà ta.

Mẹ tôi trông phúc hậu hiền từ, nhưng người phụ nữ trước mặt này lại trông vô cùng khôn khéo, lanh lợi. Ngũ quan (mặt mũi) của bà ta và mẹ tôi chẳng giống nhau chút nào.

Nhưng điều kỳ lạ nhất là, giọng nói của bà ta và mẹ tôi lại y hệt nhau.

Tôi đang định chất vấn bà ta là ai, thì lại đột nhiên nhớ đến lời viết trên tờ khăn giấy ở dưới gầm giường của mình.

Không được để bọn họ phát hiện ra là tôi có thể nhìn thấy.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mượn Âm Hậu

Chương 5
Thi thể con trai ta được vớt lên từ hồ nước, phình trương bạc trắng. Phu quân che chắn biểu muội phía sau, đau lòng chỉ trích ta: "Tất cả là do ngươi quá nuông chiều hắn! Thằng nghịch tử ngỗ nghịch này dám đẩy Vương phủ Thế tử xuống nước, nay vì sợ tội mà trượt chân, đích thị tự chuốc họa!" "Để dập tắt cơn thịnh nộ của Vương phủ, bảo toàn Hầu phủ, thằng nghịch tử này không được nhập tổ táng, ném thẳng ra bãi tha ma cho xong." Biểu muội núp trong lòng hắn, khóe miệng nở nụ cười đắc ý. Ta không khóc lóc, chỉ lạnh lùng nhìn đôi nam nữ bất lương cùng thi thể bé nhỏ dưới đất. Khẽ cười lạnh, Bùi Chính vì muốn đưa ngoại thất và con riêng lên ngôi, đã cố tình hãm hại đứa con đích tôn, bịt miệng con ta đến chết rồi quẳng xuống hồ. Nhưng nàng không biết, đứa trẻ này là âm sinh tử, do liệt tổ liệt tông nhà Bùi cầu khẩn mới có được. Một chiêu của hắn, đã chặt đứt dòng máu duy nhất của Bùi gia.
826
4 HẠT ĐẬU NHỎ Chương 14
7 Làm Kịch Chương 10
11 LỜI NÓI DỐI CUỐI CÙNG Chương 9: HẾT

Mới cập nhật

Xem thêm