Hướng đạo viên bị ghét bỏ

Chương 02

28/05/2026 12:22

02

Sau khi cúp máy với tốc độ tay nhanh hơn n/ão, tôi lập tức ném chuyện này ra sau đầu.

Cửa hàng tiện lợi sau cơn mưa chẳng có mấy mống khách, tôi thẫn thờ tính toán một lúc xem tiền sinh hoạt phí có thể chi tiêu sắp tới còn lại bao nhiêu.

Tiền lương tích góp mấy tháng trước đều dùng để m/ua giáo trình và th/uốc phục hồi tinh thần, học bổng trường phát thì phải để đóng học phí và tiền ký túc xá học kỳ sau. Hay là ki/ếm thêm một công việc b/án thời gian nữa nhỉ?

Tôi ủ rũ lôi thiết bị đầu cuối ra, thành thục bấm vào nhóm tìm việc làm thêm gần đây.

Một chú chuột nhảy (Jerboa) phối màu trắng vàng ngồi trên vai tôi, phát ra một tiếng "chíp" đầy bất lực, biểu cảm sống không còn luyến tiếc.

Sau nửa tiếng kỳ kèo, cuối cùng tôi cũng chốt xong công việc mới. Lúc thoát giao diện, tiện mắt liếc qua bài đăng hot nhất hiện tại trên diễn đàn:

[A a a a a a a a a a a a, Sân tập số 3, bạo quân chủ nhân daddy, ai hiểu thì vào.]

Cái q/uỷ gì thế?

Tôi bị khơi dậy chút tò mò, động ngón tay bấm vào xem.

Bên trong tòa nhà là một mảnh gào thét [A a a a a a a a], [Tôi hiểu tôi hiểu], [Tôi xỉu đây] đầy cảm thán. Lướt một hồi lâu mới thấy bức ảnh chủ thớt đăng lên.

Trong ảnh, Hoắc Kỳ mặt lạnh tanh, khoanh tay không chút biểu cảm đứng trên mỏm đ/á, đứng trên cao nhìn xuống bao quát toàn bộ sân đấu. Một thể tinh thần sói đen khổng lồ cao gần trăm mét mang theo sát ý thấu xươ/ng vồ về phía trước. Trong nháy mắt, cảm giác áp bức tột cùng như muốn xuyên qua màn hình.

Hoắc Kỳ trên chiến trường trông quả thực giống như một vị bạo quân dùng sức mạnh tuyệt đối để thống trị mọi thứ.

[A a a a có mặt tại hiện trường nè!]

[Video] [Video]

[Mẹ hỏi sao tôi lại quỳ gối nhìn màn hình.]

[Đời này còn có thể thấy Hoắc Kỳ bật đại chiêu đ/ập nát toàn trường lần nữa, mãn nguyện rồi.]

[Dù nói thế nào, chẳng phải Ôn Hạ cấm hắn tùy tiện dùng chiêu này sao? Bảo là lúc thanh lọc, sơ thông lại mệt lắm mà.]

[Không biết nữa, Ôn Hạ đâu có ở sân tập.]

[??? Sao Ôn Hạ lại không đến sân tập? Còn một tháng nữa là đến Giải liên trường rồi, cậu ta không biết à?]

[Cạn lời, cậu ta có thể trách nhiệm hơn chút được không thế?]

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chiêu Vi

Chương 9
Cung biến thất bại, phụ thân bị liên lụy. Đêm trước ngày đày ải, người lấy ra hai thẻ tre, bảo tỷ và ta mỗi người rút một chiếc. Một chiếc gửi gắm cho cố giao Hoài An Hầu phủ, một chiếc gửi gắm cho thuộc hạ cũ. Mẫu thân khẽ ghé tai dặn dò: "Thẻ ngắn là Hầu phủ. Thân xác con yếu nhược, tới Hầu phủ là vừa vặn." Năm năm qua, ta vào Hầu phủ, tỷ đi chốn thôn quê. Ngày tháng ở Hầu phủ như đi trên băng mỏng, thế tử chèn ép, tiểu thư khinh rẻ. Có lần ta dâng trà cho thế tử, người bỗng cười lạnh: "Năm đó phụ mẫu ngươi rõ ràng hứa gả tỷ tỷ ngươi tới, sao lâm trận lại đổi thành ngươi? Ắt là ngươi giở trò, tâm thuật bất chính, mới đẩy Vãn Dao tới chốn thôn dã." Ta ngỡ ngàng cúi đầu. Năm năm sau, phụ thân được minh oan, cả nhà hồi kinh. Tỷ từ quê trở về, dung nhan càng thêm diễm lệ, y phục chỉnh tề, giữa đôi mày chẳng thấy chút khổ sở. Tỷ thấy đôi tay ta đầy vết chai sạn, nghi hoặc hỏi: "Phụ mẫu không để lại chút kim ngân cho ngươi để lo liệu nhân tình ở Hầu phủ sao?" Ta nhìn chiếc vòng ngọc trên cổ tay tỷ, nước ngọc trong vắt, phút chốc liền hiểu ra. Chiếc thẻ năm đó, vốn dĩ là cố ý để ta rút trúng. Lại đến ngày rút thẻ định nhân duyên. Một thẻ là con trai thuộc hạ nơi thôn dã, một thẻ là Hoài An Thế tử. Mẫu thân theo lệ bảo ta rút trước. Ta lắc đầu lùi lại nửa bước: "Ta chẳng chọn ai cả."
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0