ANH LÀ CHỒNG TÔI SAO

Chương 7

19/12/2025 13:48

Nằm trên giường trằn trọc trằn trọc, tôi tự an ủi mình Quý Yến Lễ bị đi/ên, không nên so đo với anh.

Sáng sớm hôm sau, tôi nhận được cuộc gọi từ Chu Ngọc.

Vừa xuống lầu liền nhìn thấy Quý Yến Lễ đang ăn sáng ở phòng khách.

Toàn thân anh toát ra khí chất lười biếng mà vẫn nghiêm túc.

Quản gia không thay đổi vẻ mặt hỏi: "Thiếu gia, mọi người đã gửi quần áo mới phù hợp cho phu nhân rồi. Không biết kích cỡ đồ lót của phu nhân thế nào?"

Người đàn ông ngồi trên ghế sofa lười biếng ngước mắt lên trả lời thay tôi, câu trả lời anh đưa ra đặc biệt chính x/á/c.

Tôi nghe vậy thì suýt nghẹn nước.

Đi đến bên cạnh anh, thì thầm: "Anh từng nhìn lén em à?"

Nói xong tôi chợt nhớ ra gì đó.

Khi anh còn hôn mê trong bệ/nh viện, tôi từng thay quần áo trước mặt anh.

Không những vậy còn tự luyến nói.

“Có được người vợ như em anh may mắn lắm đó chồng.”

Ánh mắt anh thản nhiên nhìn tôi: “Ừ, đúng là may mắn thật.”

Tôi nhìn vẻ mặt háo sắc của anh, cong môi nói: “Quý Yến Lễ, anh chảy m.á.u mũi rồi kìa.”

Nụ cười của anh chợt đông cứng, lộ ra sự x/ấu hổ hiếm thấy.

Trước khi anh kịp phản ứng, tôi vội vã bước ra khỏi cửa.

Vừa ra khỏi cửa đã thấy đối phương nhắn: “Về nhà sớm để hôn anh nhé.”

Tôi:……

Lúc tôi đến nhà Chu Ngọc, cô ấy như phát đi/ên.

Cô ấy bị bạn trai mới cắm sừng, tức gi/ận đến mức kêu tôi cùng đi đ/á/nh gh/en.

Buổi tối, tôi và Chu Ngọc đến rất đúng giờ.

Chúng tôi tranh thủ uống chút rư/ợu ngọt.

Chờ đợi sự xuất hiện của con mồi.

“Cậu có chắc đây là nơi hẹn hò của bạn trai cậu không?”

Chu Ngọc đột nhiên đứng dậy, chỉ vào đám người bên kia: "Chuẩn rồi, nhìn xem mình xử lý đôi tra nam tiện nữ kia thế nào đi nhé."

Cô ấy chạy rất nhanh, tôi cũng theo sau cô ấy.

Tôi rất tin tưởng vào khả năng chiến đấu của Chu Ngọc.

Người bạn trai kia không ngừng c/ầu x/in sự thương xót.

Anh ta thậm chí còn muốn tấn công Chu Ngọc để bảo vệ người phụ nữ đang khóc thảm thiết trong tay anh ta.

Khung cảnh hỗn lo/ạn này khiến tôi hơi choáng váng.

Đang định lao tới giúp đỡ thì có người nắm lấy cổ tay tôi.

Tôi không ngờ lại gặp Quý Yến Lễ ở đây.

Trong mắt anh hiện lên một tia hắc ám, "Chờ một chút."

Tôi sửng sốt: “Tôi đ/á/nh anh ta làm anh đ/au lòng à?”

Anh im lặng một lúc, có vẻ hơi cứng họng không biết nói gì.

Người đàn ông đưa cho tôi một cây gậy bóng chày.

Anh ấy đặt nó vào tay tôi rồi nói: “Dùng cái này đi, sẽ không bị bẩn tay.”

Đánh đ.ấ.m một hồi cũng xong.

Chu Ngọc được người của Quý Yến Lễ đưa về.

Trên xe, tác dụng của rư/ợu cuối cùng cũng bốc lên.

Tôi dựa vào vai anh, hung hăng nhéo eo anh: “Quý Yến Lễ, nếu anh dám cắm sừng em, em sẽ…”

Đang nói đột nhiên tôi nghĩ đến mối qu/an h/ệ không rõ ràng giữa tôi và anh, vội nuốt lời nói trong bụng.

Anh vòng tay quanh eo tôi siết ch/ặt lại.

Hơi thở của anh phả vào tai tôi, giọng điệu lạnh lùng: “Không có chuyện đó đâu.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Nam Phụ Phản Diện Thanh Lọc Cơ Thể

Chương 13
Để chinh gục Hứa Hào Kỳ, tôi đã chơi một ván bài liều, chuốc một liều th/uốc cực mạnh. Th/uốc mạnh thật, cả quá trình hắn chẳng có chút tình cảm nào, hoàn toàn dùng sức trâu. Sáng hôm sau tỉnh dậy, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện hàng loạt bình luận chạy dọc màn hình: 【Thằng nam phụ này kinh t/ởm thật sự, dám hạ th/uốc nam chính! Anh nhà tỉnh lại chắc chắn cảm thấy bản thân bẩn thỉu đến cực điểm.】 【Chính vì lần này thằng cha này hạ th/uốc quá tay, khiến nam chính sau này ở bên thụ chính đều bị bóng m/a tâm lý, cũng may có thụ chính hết lần này đến lần khác an ủi, cổ vũ anh ấy.】 【Đúng là tự làm tự chịu, sau vụ này nam chính sẽ hoàn toàn chán gh/ét nó, chút tình nghĩa cuối cùng cũng bay sạch. Thằng này không chỉ mất trắng gia sản mà cả nhà còn bị nam chính tống cổ ra nước ngoài. Nghĩ đến cảnh cả nhà nó làm kẻ lang thang đầu đường xó chợ ở nơi đất khách, còn nam chính và thụ chính thì ngọt ngào bên nhau là thấy sướng rơn cả người.】 Y hệt những gì bình luận nói, Hứa Hào Kỳ tỉnh dậy với khuôn mặt lạnh như tiền: "Cậu đúng là không từ th/ủ đo/ạn." Nói xong, hắn đi thẳng vào phòng tắm, bộ dạng như muốn kỳ cọ cho bong luôn một lớp da. Tôi chỉ có thể mang cái thân x/á/c đ/au nhức, lồm cồm bò dậy chuồn lẹ. Giây tiếp theo, chủ shop gửi tin nhắn cho tôi: "Khách yêu ơi, ngại quá, bên mình gửi nhầm hàng rồi, món bạn nhận được là th/uốc... hạ hỏa."
5.85 K
2 Mượn Âm Hậu Chương 5
6 Lấy ác trị ác Chương 12
9 HẠT ĐẬU NHỎ Chương 14
10 Làm Kịch Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm