Vô Tận

Chương 1

08/05/2026 21:25

"Cậu Kiều." Dì giúp việc hớt hải chạy tới báo cho tôi: "Cậu Yến lại hất đổ khay cơm vừa mang lên rồi."

Tôi đã quá quen với việc này.

Chuyện như vậy, một ngày ở nhà có thể diễn ra tới tám trăm lần.

"Hôm nay anh ấy đã ăn gì chưa?" Tôi hỏi.

"Dạ chưa. Một giọt nước cũng chưa vào bụng."

Tôi gật đầu tỏ ý đã biết.

Bỏ cái cuốc trên tay xuống, tôi về phòng rửa tay, sau đó mới đi về phía phòng ngủ của Yến Ngật Phong.

Kể từ khi bị m/ù, anh chưa từng bước chân ra khỏi cửa phòng ngủ.

"Lại gi/ận dỗi chuyện gì vậy?" Vừa vào cửa đã thấy cơm canh vương vãi khắp sàn, tôi ngồi xổm xuống, vừa dọn dẹp vừa hỏi.

"Cút." Yến Ngật Phong ngồi trên chiếc ghế cạnh cửa sổ, quay lưng về phía tôi mà đáp.

"Tôi sẽ cút nhưng anh có thể ăn chút cơm trước được không?"

Yến Ngật Phong cười khẩy một tiếng: "Đằng nào thì cũng chẳng ch*t được.”

"Lúc nào các người chẳng có cách để tôi không ch*t.”

"Thế thì sao ngày nào cũng phải vờ vĩnh mang cơm tới làm gì."

Anh nói không sai, cho dù anh không chịu ăn.

Bác sĩ nhà họ Yến cũng sẽ truyền dịch dinh dưỡng cho anh.

Yến Ngật Phong không dễ ch*t đến thế đâu.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Trộm ăn huyết liên của Ma Tôn, ta bị huynh trưởng đem làm lễ vật tạ tội

Chương 8
Giới thiệu: Thượng cổ hung thú Thao Thiết nhát gan lại tham ăn, bị anh trai lén ăn mất vạn năm huyết liên của Ma Tôn rồi đem bán. Ma Tôn phát hiện nó có thể thôn tính vạn vật, thậm chí chữa lành vết thương cũ của mình, từ đó mang nó bên người, tận tình nuôi nấng. Đối mặt với sự bao vây của Thiên giới và kẻ phản bội, Ma Tôn không tiếc giải phóng khí Quy Khư để bảo vệ nó chu toàn, cuối cùng tiêu hao một nửa ma nguyên mà chìm vào giấc ngủ trăm năm; còn Thao Thiết khi hóa thành hình người đã dùng năng lượng sinh mệnh của chính mình để đánh thức hắn. Một mối nhân duyên bắt đầu từ sự phản bội, trải qua quá trình bảo vệ lẫn nhau đã dẫn lối đến một cái kết ngọt ngào tột cùng và sự cứu rỗi.
Ngôn Tình
5