Sau Khi Anh Biết Tôi Sắp Liên Hôn

Chương 2

04/02/2026 19:46

Tiệc tàn, tôi về nhà.

Tài xế lái xe rất êm suốt cả quãng đường, nhưng khi gần đến nhà lại hiếm hoi bấm còi một cái, lầm bầm gì đó.

Tôi đang nhắm mắt nghỉ ngơi, bị tiếng còi xe làm kinh động, theo bản năng đưa tay day trán, chau mày.

Ly rư/ợu cuối cùng đó thật sự không nên uống.

Để đ/è nén cảm giác nôn nao như bướm vỗ cánh trong dạ dày, tôi đã uống quá vội, lúc này đầu bắt đầu đ/au âm ỉ.

Sáng mai còn một cuộc họp lệch múi giờ, cả núi công việc đang chờ xử lý, lại còn phải gặp mặt bác sĩ điều trị chính của ông nội...

Đầu càng lúc càng đ/au.

Xe dừng lại hồi lâu vẫn chưa nhúc nhích, giọng tài xế trở nên do dự: "Cậu cả, có người đứng chặn ở cổng không chịu tránh, có cần gọi bảo vệ không ạ?"

Nghe vậy tôi mở mắt, động tác day ấn huyệt thái dương cũng dừng lại.

Thật kỳ lạ.

Giống như một cảnh tượng tôi từng mơ thấy trong đêm nào đó.

Nam chính trong câu chuyện phiếm ban nãy, người mà tôi suốt dọc đường đã cố kiềm chế không nhớ tới giờ đang xuất hiện ngay trước cổng nhà tôi.

Đèn pha ô tô chiếu rọi chói mắt, khiến tầm nhìn trông như một bức ảnh cũ bị phơi sáng quá độ.

Du Tông mặc áo thun trắng, khoác áo jacket đen, vắt chéo chân ngồi trên vali hành lý, dáng vẻ tùy ý tản mạn, gương mặt nhòa đi trong ánh sáng.

Suy nghĩ của tôi cũng theo đó mà trở nên mơ hồ.

"Cậu chủ?"

Tài xế vẫn đang đợi lệnh của tôi.

Tôi nhìn chằm chằm vào chiếc vali kia. Năm năm trước, Du Tông đã dùng chính nó để mang đi tất cả mọi thứ thuộc về hắn trong căn nhà này.

Tiếng bánh xe lăn trên con đường đ/á ở sân trước vang lên rất lớn, hắn đi một mạch, không hề ngoảnh đầu lại dù chỉ một lần.

"Cứ lái thẳng vào đi."

"Dạ?"

Tài xế kinh ngạc liếc nhìn qua gương chiếu hậu, thấy vẻ mặt bình tĩnh của tôi, vội vàng gật đầu tuân lệnh: "Vâng."

Tiếng động cơ gầm lên trầm thấp, mui trước gần như sắp chạm vào chân hắn, nhưng hắn vẫn ngồi yên bất động.

Khi lại gần, luồng sáng trắng lóa mắt hạ thấp xuống, tôi mới nhìn rõ mặt hắn.

Hắn đang cười.

Nụ cười ấy chẳng khác gì năm năm trước, trong vẻ lêu lổng, bất cần đời lại ẩn giấu sự sắc bén.

Vì thế tôi cũng hiểu, hắn sẽ không nhường đường.

Cứ giằng co mãi cũng chẳng có ý nghĩa gì.

Không muốn làm khó tài xế, tôi mở cửa xe: "Hôm nay vất vả rồi, chú về nghỉ sớm đi."

Âm tiết cuối cùng vừa dứt, tôi và Du Tông chạm mắt nhau.

Gặp lại sau bao ngày xa cách, câu đầu tiên nên nói là gì?

Đã lâu không gặp?

Dạo này sống thế nào?

Có nhớ tôi không?

Chẳng câu nào đoán trúng cả.

Du Tông nhếch môi cười nhìn tôi một lúc lâu, rồi chậm rãi đứng thẳng dậy.

"Giang Mạnh, nghe nói em sắp kết hôn rồi."

Chương 2:

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm