Có lẽ là do bão sắp đổ bộ, giữa đêm khuya thanh vắng, gió rít từng hồi ngày càng dữ dội, thổi cho những tấm kính cửa rung lên bần bật.
Tiếng thở dốc của Ứng Dữ Trần nghe vô cùng êm tai, mỗi một âm thanh đều móc nối với nhịp đ/ập kịch liệt từ trái tim anh, tôi biết tất thảy đều là vì tôi.
Mồ hôi tuôn rơi, tôi dùng đầu lưỡi cuốn lấy, đưa trở lại bờ môi anh, vị mằn mặn, đăng đắng, chỉ khi nếm cạn rồi mới cảm nhận được hơi thở đ/ộc nhất thuộc về anh truyền tới.
Tôi chỉ sợ chút hơi thở ấy vụt mất, bèn quàng cổ anh hôn càng thêm sâu đắm.
Chỉ là một chút xíu ngạt thở thôi mà, tôi nghĩ, anh phải chiều theo tôi chứ.
Gió gi/ật sóng trào, sóng cuồ/ng vỗ bồng bềnh một chiếc thuyền đ/ộc mộc lênh đênh trên mặt nước, thuyền đơn đ/ộc cũng đương ra sức khuất phục ngọn sóng cuồ/ng.
Cho đến cuối cùng, dường như anh có chút khó lòng kiềm chế, một cánh tay siết ngang eo tôi, đ/è ch/ặt lấy cơ thể tôi, giam cầm tôi không chừa lấy một kẽ hở.
"Thế này mà anh đã không chịu nổi rồi sao?" Trong lòng tôi bức bối một cách khó hiểu, giọng nói bất giác mang theo vẻ đầy khiêu khích.
Anh ngược lại dịu dàng đến lạ thường: "Gã đàn ông nào cũng không chịu đựng nổi cách làm này của cậu đâu."
Tôi túm lấy tóc anh, ép anh hơi ngẩng đầu lên nhìn tôi.
Đã từng có một anh thờ ơ nhìn tôi đơn phương sa chân vào dòng sông mang tên d/ục v/ọng trước mặt anh, thế mà giờ đây anh cũng đã trượt chân vào dòng sông ấy rồi, toàn thân ướt sũng, đôi mắt xinh đẹp chất chứa bóng hình tôi, nào dám bảo bản thân vẫn trong sạch như tờ.
"Sao thế?" Anh chớp chớp mắt.
Tôi vuốt ve khuôn mặt anh, lúc ngón tay miết nhẹ qua đôi môi, lập tức bị anh há miệng cắn nhẹ một cái không nặng cũng chẳng nhẹ.
Một sự thân mật vô cùng chân thực.
Trái tim tôi lại cảm nhận được đôi chút an lòng thật phi lý, thu tay lại, trán kề trán, lần này là trao cho anh một nụ hôn nhẹ nhàng.
Lúc kết thúc, tôi gối đầu lên vai anh điều hòa nhịp thở, chưa được bao lâu, lại dùng sức cắn mạnh một miếng.
Ứng Dữ Trần không hề ngăn cản, cũng chẳng cất ti/ếng r/ên la.
Mãi cho đến khi nếm được mùi m/áu tươi trong miệng, tôi mới chịu nhả ra, nói: "Anh có biết không, đôi khi tôi thực sự rất h/ận anh."
"Xin lỗi cậu."
Ứng Dữ Trần dịu dàng vỗ về lưng tôi.
Tôi bực mình thốt lên: "Tôi muốn nghe anh nói cái này chắc?"
"Vậy cậu muốn nghe điều gì?"
Cái tên này... bị miễn nhiễm với tình cảm hay gì?
Tôi đành bó tay: "Bỏ đi, tôi chẳng muốn nghe gì nữa, tôi đi tắm đây."
Nhưng ngay lúc tôi toan đứng dậy, anh đột nhiên đ/è tôi xuống.