Ly Trạm nhiều trò lắm, không biết từ đâu học được.

Hắn có thể khiến ta không đứng nổi, không xuống giường nổi.

Nếu lúc này ch*t được, ta sẽ cảm tạ trời đất.

Hắn bóp cằm ta, bưng bát th/uốc đen ngòm, ép vào miệng ta.

Trơn trượt, như vô số tiểu xà tranh nhau chui vào.

Ta lại muốn nôn.

Nhưng hắn bịt ch/ặt miệng ta, không cho.

Hắn cắn tai ta, đầu lưỡi ướt át cọ từng chút.

“Ca ca tốt, tuyệt đối không được nôn. Uống vào rồi, huynh mới sinh được nhiều tiểu xà. Huynh cố gắng, đệ cũng cố gắng, chúng ta cùng cố gắng.”

“Cố cái rắm! Ta là nam nhân, ngươi cũng là nam nhân, ngươi có hiểu không? Ta kéo ngươi ra từ đống x/á/c ch*t, ta liều mạng nuôi ngươi lớn, ngươi lại…”

Miệng ta bị môi hắn chặn.

Lưỡi rắn dài ngoằn chui vào, ta không nói nổi.

Hắn x/é nát lớp sa mỏng che thân ta.

Ôm ta lên, đặt chân ta lên hông hắn, xích sắt leng keng.

Ta không phối hợp, hắn đỏ mắt, càng th/ô b/ạo.

Tiếng xích vang lên theo nhịp.

Những ngày này ta đã hiểu.

Rắn vốn lạnh lùng, trước kia chỉ là ta tự ngộ nhận.

Ta, một người thường, ngày ngày lấy m/áu nuôi nó, bảo vệ nó khỏi bị b/ắt n/ạt.

Ta dạy nó chữ nghĩa, dạy nó võ nghệ, dạy nó lễ nghĩa, luôn đặt nó lên hàng đầu.

Dù ta chẳng có gì, cũng chưa từng để nó đói một bữa.

Khó khăn lắm nó lớn lên, mạnh mẽ, có thể hô phong hoán vũ, không ai dám b/ắt n/ạt nữa.

Nó lại giam ta, biến ta thành đồ chơi.

Đêm nào cũng bắt ta sinh con cho nó.

Ta nói ta là nam nhân, không thể sinh, nó không tin, còn bảo tìm được phương th/uốc.

Giờ ta chỉ cầu hệ thống sớm tìm người thay thế, ta thà ch*t còn hơn chịu nhục này.

Ly Trạm cắn lưỡi ta.

Cắn một cái, nhả một cái.

Nhả một cái, lại cắn một cái.

“Ca ca tốt, hôm nay đệ lại thắng trận, sao huynh không khen đệ?”

“Có phải đệ chưa hầu hạ huynh thoải mái? Vậy đổi tư thế nhé? Lần này đệ đ/á/nh Hồ tộc, họ giỏi nhất chuyện này, đệ học được vài chiêu, lập tức về báo công với huynh. Huynh nói xem, đệ có giỏi không? Đệ có nghe lời huynh không?”

“Huynh khen đệ đi. Huynh từng nói, trẻ con phải dùng lời khen mới thành tài. Giờ đệ thành tài rồi, sao huynh lại không vui?”

Ta thở dốc:

“Đồ nghịch tử, ngươi còn nhớ ta từng dạy ngươi gì không? Ta là sư phụ ngươi, sao ngươi dám đối xử thế này? Buông ta ra, ta không cần ngươi nữa!”

Ly Trạm bỗng đi/ên cuồ/ng, túm tóc ta, ép ta nhìn thẳng hắn:

“Ca ca tốt, sao huynh có thể bỏ đệ? Vậy ra đệ chỉ là đối tượng công lược của huynh thôi sao? Huynh chưa từng yêu đệ sao?”

“Huynh muốn đi công lược kẻ khác sao? Huynh muốn tìm người khác sao?”

“Đệ từng nói rồi, từ nhỏ đệ đã nghe thấy huynh nói chuyện với cái gọi là hệ thống. Đệ biết, không có con cái thì hôn nhân không bền.”

“Sư phụ à, hãy yêu đệ đi… được không?”

2

Toàn thân ta đ/au đớn, ngồi bệt xuống đất, trong mắt phủ một tầng sương mờ.

Làn da vốn trắng như tuyết, nay đã loang lổ đỏ tím.

Ly Trạm cầm một lọ th/uốc mỡ đỏ rực, từng chút từng chút bôi lên người ta.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tàn sát vô hạn

Chương 14
Lúc rạng sáng, bạn gái tôi gửi tin nhắn đến: [Em nhìn qua mắt mèo thấy ở hành lang có một tên sát nhân cầm dao! Hắn đang điên cuồng giết người! Hắn phát hiện ra em rồi! Hắn sắp vào đây rồi!] Tôi vội vàng dặn dò cô ấy: [Dù thế nào cũng không được mở cửa, đợi anh đến ngay.] Ngay lúc tôi đang hớt hải chạy về, cô ấy lại gửi tiếp ba tin nhắn: [Anh đến thật đấy à? Em đùa thôi, anh không tưởng thật đấy chứ? Hi hi.] [Làm gì có tên sát nhân nào, em trêu anh thôi.] [Mau quay về đi!] Lúc này tôi đã bắt được taxi, dọc đường tim cứ treo ngược lên cành cây. Thấy tin nhắn cô ấy gửi, tôi hơi bực mình: [Suýt chút nữa thì bị em dọa chết khiếp, lần sau có gì thì nói sớm chứ!] Bạn gái tôi lại trả lời một cách nhẹ tênh: [Ai mà biết anh lại đến thật cơ chứ? Em chỉ giỡn chơi thôi, sao nào? Anh không giận đấy chứ? Hi hi.] Tôi bất lực: [Không, em không sao là tốt rồi. Chỉ là lần sau đừng đùa kiểu này nữa, đêm hôm khuya khoắt, đáng sợ lắm.] Bạn gái: [Ừm, lần sau sẽ không thế nữa đâu, hi hi.]
95
11 Hái Đào Chương 14

Mới cập nhật

Xem thêm