"Hôm nay được đi xem phim với anh cả, vui gh/ê! Anh còn m/ua cho tôi quần áo mới nữa~"
Ủa? Xịn xò quá, lại còn là mẫu giới hạn mùa xuân của thương hiệu X nữa chứ.
Nếu là ngày trước mà thấy mấy thứ này, chắc chắn tôi đã nổi đi/ên lên, rồi chất vấn Tống Chiêu Hàn xem có phải hắn không coi tôi là em trai không.
Nhưng bây giờ trong lòng chẳng còn gợn sóng nữa.
Cày cuốc ba năm trời, có được cuộc sống thoải mái như hiện tại, tôi đã mãn nguyện lắm rồi.
Sống sót là may mắn lắm rồi.
Sáng hôm đó, chị Tiểu Mẫn phụ trách giao hàng không đến, tôi thay chị nhận công việc này.
Thực ra thường có shipper giao hàng.
Nhưng đơn này hơi đặc biệt, mấy chục cốc cà phê này phải giao đến tòa nhà công ty cách đó vài trăm mét.
Họ là khách hàng thân thiết, lúc nào cũng do nhân viên quán tự giao.
Làm việc lâu như vậy, đây cũng là lần đầu tiên tôi đến đây.
"Ái chà, hôm nay là một cậu đẹp trai đi giao cà phê cơ à?" Cô nàng lễ tân bảo tôi mang lên văn phòng tầng sáu là được.
Tôi gật đầu, chuẩn bị đợi thang máy.
"Tống Dữ An?"
Ôi, sao giọng nói này nghe rợn cả người thế?
Tôi ngẩng phắt đầu lên, trời ơi, Phó Việt sao lại ở đây?
Anh ta hơi cau mày, rõ ràng đang suy nghĩ lý do tôi xuất hiện.
Sợ anh ta hiểu lầm tôi đeo bám dai dẳng, tôi vội vàng giải thích.
"Phó tổng, tôi đến giao cà phê ạ."
"Hửm?" Phó Việt vẫn chưa hiểu lắm, chắc anh ta cũng không hiểu nổi sao tôi lại có liên quan đến đống cà phê này.
Tôi tiếp tục giải thích: "Dạo này tôi làm ở quán cà phê, hôm nay người giao hàng xin nghỉ nên tôi thay ạ."
"Tôi không biết công ty anh ở đây, không phải cố ý muốn tình cờ gặp anh đâu."
Anh ta im lặng một lúc.
Mãi đến khi thang máy mở cửa anh ta mới lên tiếng.
"Sao lại làm việc ở đây? Không ở nhà họ Tống?"
Tôi cẩn thận giữ vững mấy cốc cà phê trên tay, cũng bước vào thang máy.
"Họ bảo tôi ra ngoài ở để rèn luyện."
Phó Việt lại không nói gì, chỉ có ánh mắt thỉnh thoảng lại lướt qua người tôi.
Tôi cúi đầu nhìn xuống mũi giày.
Lạ thật, khu vực này chẳng phải khá hẻo lánh sao, sao Phó Việt lại mở công ty ở đây nhỉ?
[Ký chủ, cậu không xem tin tức à? Khu này là khu phát triển mới đấy, có hai trường đại học ở gần đây, chính phủ đang đầu tư xây dựng cơ sở hạ tầng mà.]
"Sao không nói sớm?"
Lúc chọn địa chỉ thuê nhà, cái thứ nhỏ này sao không nhắc nhở gì thế.
[Cậu cũng có hỏi đâu ký chủ.]
Đáng gh/ét thật.
Công việc này tôi khá thích, không muốn đổi chút nào.
Trong thang máy yên tĩnh lạ thường, chỉ có tiếng vận hành nhẹ nhàng.
"Họ không cho cậu tiền?" Người bên cạnh lại lên tiếng.
"Hả?" Tôi vừa mới hoàn h/ồn sau chuyến thẫn thờ, nhất thời không phản ứng kịp Phó Việt đang hỏi cái gì.
"À chuyện này à, không biết có còn cho không, tháng này hiện tại chưa có."
Anh ta không hỏi thêm nữa, thang máy cũng đến tầng cần đến.
"Đưa cà phê cho tôi, tôi mang qua là được."
Phó Việt đột nhiên đưa tay ra.
Tôi nhìn chằm chằm vào lòng bàn tay anh ta, rộng hơn tay tôi một chút, nhìn là biết rất khỏe.
Nhưng vẫn lắc đầu: "Không sao đâu ạ, anh bận việc trước đi, tôi tự giao cũng được."
Tôi thực sự không dám tiếp xúc nhiều với anh ta, sợ lại bị hiểu lầm.
Thấy tôi kiên quyết, anh ta cũng không hỏi thêm, gật đầu rồi đi thẳng về văn phòng riêng.
Giao xong cà phê, tôi vội vã xuống lầu, thầm nghĩ chị Tiểu Mẫn nên ít xin nghỉ thôi.
Cứ hễ gặp cái tên "diêm vương mặt lạnh" đó là lòng tôi lại run cầm cập.
Có lẽ khí chất Phó Việt quá mạnh, đứng cạnh anh ta khiến kẻ tiểu nhân như tôi luôn cảm thấy sợ hãi.