Beta: Hyna Nguyễn + Quỳnh

————————————-

Lão thái thái nhìn về phía Tôn Bách Thảo đang từ bên trong đi ra, âm thanh khẽ run mà mở miệng: “Tôn lão, thân thể của A Cửu thế nào, có chuyển biến tốt hơn không?”

Tôn Bách Thảo mang theo mấy người đến tiền sảnh ngồi xuống, xem xét thật lâu, mới mở miệng nói: “Bởi vì lúc trước tôi dự đoán thân thể Cửu gia, khí quan (cơ quan trong cơ thể) có thể đã bắt đầu bị suy kiệt, cho nên lần này cố ý để cho cậu ấy tới kiểm tra cặn kẽ hơn, kết quả….”

“Kết quả như thế nào?” Lão thái thái lập tức truy hỏi.

Diệp Oản Oản cũng nôn nóng mà nhìn về hướng Tôn Bách Thảo.

Tôn Bách Thảo mở miệng nói: “Thân thể của Cửu gia đúng là có một chút dấu hiệu chuyển biến tốt.”

Không đợi lão thái thái mừng rỡ, liền nghe được Tôn Bách Thảo nói tiếp, giọng nói càng thêm ngưng trọng mở miệng nói: “Nhưng mà tốc tộ chuyển biến này đối với Cửu gia mà nói, không khác nào muối bỏ biển. Thân thể Cửu gia giống như là một trận lửa lớn không ngừng lan tràn, chỉ một giọt nước, căn bản là không có cách dập tắt. Mới vừa rồi tôi đã kiểm tra thân thể cậu ấy, nhiều chỗ khí quan, quả nhiên đã bắt đầu suy kiệt, nhất là gan và thận, tình hình tương đối nghiêm trọng ”

Lão thái thái nghe vậy, thân hình lung lay, nhất thời ngã ngồi ở trên gh/ế gỗ.

Trái tim Diệp Oản Oản cũng không khỏi co rút một trận. Vẫn là không được sao?

Hứa Dịch khẽ thở dài một tiếng, biểu tình quả nhiên như vậy, sắc mặt càng thêm ngưng trọng.

“Khí quan bắt đầu suy kiệt, vậy phải làm thế nào?” Lão thái thái cố gắng tự trấn định, hỏi.

Tôn Bách Thảo trả lời: “Chỉ có thể cấy ghép thay đổi khí quan thôi. Hơn nữa, tôi đề nghị càng sớm càng tốt, vì trong ba tháng tới, khí quan sẽ hoàn toàn suy kiệt.”

”Sau đó có phải là sẽ khỏe lại hay không?” lão thái thái lập tức hỏi.

Tôn Bách Thảo lắc đầu: “Cấy ghép khí quan trị ngọn không trị gốc, thân thể Cửu gia như một mảnh đất cằn cỗi, một đóa hoa khô héo rồi, một lần nữa cấy ghép một đóa hoa khác, bất quá cũng chỉ có thể giữ sinh mạng ngắn ngủi mà thôi. Nhưng mà, cấy ghép khí quan đã là phương pháp duy nhất trước mắt của chúng ta rồi.”

Mặc dù có biện pháp, nhưng biện pháp này lại không khác nào uống rư/ợu giải khát.

Diệp Oản Oản không nghĩ tới, sự tình vẫn là phát triển giống như trong kiếp trước. Từ lúc trọng sinh cho tới nay, cô chưa bao giờ cảm thấy bất lực như giờ phút này.

Rõ ràng đã dùng hết toàn lực, nhưng vẫn như cũ không cách nào thay đổi được vận mệnh cùng kết cục.

“Nhất định phải cấy ghép khí quan, không có biện pháp khác sao?” Diệp Oản Oản không cam lòng truy hỏi.

Tôn Bách Thảo mở miệng nói: “Dựa theo bệnh tình của Cửu thiếu gia, trước mắt quả thật chỉ có thể như thế mà thôi.”

Diệp Oản Oản nắm chặt ngón tay, ánh mắt rõ ràng phát sáng lên, mở miệng nói: “Tôn lão tiên sinh, ngài mới vừa rồi cũng đã nói, thân thể của A Cửu đã bắt đầu chuyển biến tốt, nếu như, trong vòng ba tháng, tôi có thể để cho thân thể của anh ấy tiếp tục dưỡng, hơn nữa điều chỉnh đến trạng thái tốt nhất thì sao?”

Nhìn vào ánh mắt chắc chắn của Oản Oản, Tôn Bách Thảo chần chờ trong chớp mắt: “Cái này…”

Sau khi cẩn thận suy nghĩ, Tôn Bách Thảo mở miệng đáp: “Trên lý thuyết mà nói, nếu quả thật có thể ở trong thời gian ngắn như vậy điều chỉnh đến trạng thái tốt nhất, để cho chức năng của các khí quan trong cơ thể từ từ khôi phục, dĩ nhiên là có thể không cần phẫu thuật, nhưng khả năng này, thật sự là cực kỳ nhỏ.”

Diệp Oản Oản: “Nhưng như vậy vẫn là có khả năng, không phải sao?”

“Là có thể, nhưng mà Diệp tiểu thư, cô cũng phải rõ ràng một chút, tình huống thân thể của Cửa thiếu gia quá phức tạp, rất nhiều chuyện tôi cũng không cách nào dự đoán được, khí quan trong thân thể ngài ấy đã bắt đầu suy kiệt, nó như là quả bom hẹn giờ, vạn nhất cô không thể làm được, thì trong vòng ba tháng, thân thể của Cửu gia cùng khí quan tiếp tục suy kiệt, hoặc là một ngày kia đột nhiên bệnh tình bạo phát, như thế có thể sẽ nguy hiểm đến tánh mạng của ngài ấy.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Núi con gái

Chương 19
Đêm Giao thừa, ông nội trọng nam khinh nữ đã bỏ mặc một mình tôi trên núi. Ông lạnh lùng nói: "Con ngốc, bao giờ mặt trời mọc đằng tây thì hẵng về nhà." Ở trên núi chán quá, tôi bắt chước trong phim, bày trò gọi Bút Tiên. "Bút Tiên, Bút Tiên, nếu ngài đã đến thì xin hãy vẽ một vòng tròn." Cây bút chì trong tay tôi tự động di chuyển trên tờ giấy trắng. Nó vẽ một vòng tròn. Tôi lại hỏi: "Bút Tiên, chuyện gì ngài cũng biết phải không? Nếu đúng thì xin hãy vẽ một vòng tròn." Lại thêm một vòng tròn nữa. Tôi chống cằm, cười hì hì: "Bút Tiên, đoán xem thứ gì càng rửa càng bẩn?" Đầu bút khựng lại một lúc. Sau đó từ từ vẽ ra... một dấu chấm hỏi. Tôi cười khoái chí: "Hì hì, là nước!" Cây bút: ... Tôi lại hỏi: "Bút Tiên, loại trứng nào không ăn được?" Cây bút run lên bần bật, tưởng chừng sắp bị bẻ gãy, rồi lại vẽ thêm một dấu chấm hỏi. Tôi cười ha hả: "Là trứng vịt lộn số không! Ha ha ha!" Đúng lúc ấy. Một cơn cuồng phong bất chợt nổi lên. Một nữ quỷ mặc áo đỏ hiện ra trước mặt tôi. Khóe môi nàng cong lên thành một nụ cười quái dị, da cười mà thịt chẳng cười. Cô ấy nắm lấy tay tôi, dịu dàng nói: "Nào, để chị đưa em về nhà." Rồi cô ấy ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lẽo nhìn về phía ngôi làng dưới chân núi. Giọng nói âm u như vọng lên từ địa ngục: "Để ta xem... là kẻ khốn kiếp nào đã đưa em đến đây hành hạ ta." "Nếu không khiến hắn đoạn tử tuyệt tôn... ta thề không làm quỷ!"
237
2 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 365: Điều khiến người ta kinh ngạc
3 Người giúp việc Chương 10
4 Thanh nữ Chương 10
8 Chân tướng Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm