Hôm sau, tôi cầm tuốc nơ vít tháo tung cửa phòng.
Bố mẹ đứng ngoài hành lang liếc nhìn, ánh mắt đầy tán thưởng.
"Có đứa con gái như này, lo gì thằng con không chịu mở miệng? Đúng là thiên thần nhỏ mà."
Tôi nghiến răng một cái, tay nắm cửa đã bị tôi tháo bật.
Nghiến răng thêm lần nữa, cả tấm cửa bung khỏi bản lề.
Nhìn thấy thiếu niên xinh đẹp bên trong, mắt tôi sáng rực.
Hóa ra giegie này đẹp trai thế cơ à.
"Anh ơi, em là Nam Ngư, từ nay sẽ là em gái của anh..."
"Rầm!"
Thiếu niên ném quyển sách đang nắm ch/ặt trên tay đ/ập mạnh vào tủ, biểu thị sự bất mãn khi bị người lạ xâm phạm.
Tôi nhoẻn miệng cười với họ, xong leo tót vào chăn của Giang Thần Dận.
Bố mẹ lặng lẽ nhìn nhau, lẳng lặng rút lui.
Tôi nắm tay Giang Thần Dận, hắn né tránh.
Tôi tiếp tục với tới, lần nữa bị tránh mặt.
Cứ thế kéo co năm phút.
Tôi bó tay.
Thôi thì dùng miệng vậy.
Tôi gi/ật lấy con gấu bông cá sấu hắn đang ôm, kéo vào lòng mình:
"Anh ơi, trước giờ giờ này em hay kể chuyện cho mấy con thú bông nghe. Giờ em không ở trại mồ côi nữa, em kể chuyện cho anh nghe nhé?"
Giang Thần Dận im lặng, ánh mắt vô h/ồn dán vào tấm chăn.
Thực ra tôi đã mãn nguyện lắm rồi.
Ít nhất hắn không như lũ trẻ trại mồ côi, vừa ch/ửi em là "đồ vô dụng", "đồ ngốc" vừa đuổi em đi.
Cũng không giành lại con thú bông vốn thuộc về hắn.