Ta gi*t cả nhà thành chủ.
Ch/ém đầu họ, treo ở vị trí nổi bật nhất trên tường thành.
Sáng sớm, thành Trần Thương đã lo/ạn cả lên.
Bách tính sợ phát đi/ên, dắt díu gia đình chen chúc chạy ra ngoài thành.
Cả nhà thành chủ bị gi*t một cách lặng lẽ không tiếng động.
Chẳng ai biết sát thủ là ai, cũng chẳng ai biết kẻ tiếp theo sẽ là ai.
Ta dẫn thuộc hạ, thừa lúc hỗn lo/ạn chen ra khỏi thành, chạy đến điểm tiếp ứng ngoài thành.
Ta nhảy lên lưng ngựa, chuẩn bị quay về doanh trại phục mệnh.
Vừa chạy được nửa đường, phía sau bỗng vang lên tiếng vó ngựa dồn dập.
"Lũ tiểu nhân, đừng hòng chạy!"
Lữ Cẩu đón gió hét lớn: "Đương gia, là Tạ Uyên."
"Đến đúng lúc lắm! Hô!"
Ta ghì cương ngựa, quay đầu lại, vung tay ra hiệu: "Các ngươi đi trước đi, bản tướng quân sẽ tiếp hắn."
Lữ Cẩu lo lắng: "Đương gia, võ công hắn cực cao, người sợ là..."
Thuộc hạ cười lớn: "Ngươi đừng lo bò trắng răng, tướng quân từ khi xuất chinh đến nay chưa từng bại trận. Chúng ta mau đi thôi, kẻo làm tướng quân phân tâm."
Lữ Cẩu nhìn theo bóng lưng không cao lớn ấy, trong lòng bỗng dâng lên một nỗi kính sợ khó tả, nghiến răng đuổi theo đại quân.
Ta đứng trên lưng ngựa, tay cầm Hiên Viên ki/ếm, nhếch môi, tĩnh lặng chờ đợi.
Chẳng bao lâu sau, Tạ Uyên dẫn thuộc hạ dừng lại cách đó mười mét.
Hắn vừa nhìn thấy thanh ki/ếm trong tay ta, sắc mặt lập tức trở nên nghiêm trọng, trường thương hoành ngang cản lại: "Là Cự Ki/ếm Diêm La, các ngươi lui xuống."
Nhìn rõ khuôn mặt hắn.
Lòng ta khẽ động.
Ồ hô!
Quả là một nam tử môi hồng răng trắng, tướng mạo yêu nghiệt.
Nếu Hiên Viên Nghị là thần Phật trên trời, thì Tạ Uyên chính là yêu nghiệt chốn nhân gian.
Hít!
Lữ Cẩu có phải nói Tạ Uyên người cũng khá tốt không nhỉ.
Vậy thì không gi*t nữa, bắt về thôi.
Ta cười hì hì.
Sắc mặt Tạ Uyên lập tức căng thẳng: "Không ngờ Cự Ki/ếm Diêm La lại đích thân vào thành gi*t người, ta đã đưa ra quyết định sai lầm, ta nhận thua. Nhưng họ vô tội, ngươi hãy tha cho họ."
"Nói nhảm nhiều quá!"
Ta khẽ nhón mũi chân trên lưng ngựa, phi thân lao tới.
"Các ngươi mau đi đi!"
Tạ Uyên gầm lên một tiếng, cầm thương nghênh chiến.
Thương pháp của hắn lộn xộn chẳng đâu vào đâu, xem chừng chưa từng học hành bài bản, vài chiêu sau đã rơi vào thế hạ phong.
Ta đoạt lấy thương của hắn, một cước đạp hắn nằm sấp xuống, ngồi đ/è lên thắt lưng hắn, vỗ hai cái vào cái mông săn chắc: "Nhìn đi! Kẻ mà ngươi liều mạng bảo vệ đã bỏ mặc ngươi chạy mất rồi, đáng không?"
Tạ Uyên cứng cổ: "Đồ sát nhân cuồ/ng m/a nhà ngươi, biết cái gì! Hôm nay ta rơi vào tay ngươi, muốn gi*t muốn làm gì thì tùy!"
Ta sờ sờ cằm: "Ngươi gi*t không được, có người sẽ tức gi/ận đấy. Đi thôi! Theo ta về trại."
Nói đoạn, ta đứng dậy huýt sáo.
Ngựa chạy tới.
Ta xách Tạ Uyên ném lên ngựa, rồi nhảy lên theo.
Trên đường, Tạ Uyên định đá/nh lén, bị ta bẻ ngược cánh tay kẹp dưới nách.
Tạ Uyên kêu đ/au một tiếng, rồi không dám động đậy nữa.