Xác Đứng

Chương 15.

28/05/2025 11:37

Tim tôi đ/ập thình thịch.

Nhìn anh trai đảo lo/ạn ánh mắt mà vẫn giả vờ ngây ngô, tôi lạnh lẽo trong lòng.

"Con không hiểu mẹ đang nói gì…" —anh cứng giọng nói.

Mẹ nhìn anh rất lâu, ánh mắt nặng nề, rồi đôi môi run run bật ra từng câu chậm rãi như từng nhát d/ao đ/âm vào tim tôi:

"Bao năm nay, mẹ luôn thắc mắc tại sao hôm đó, con nhìn em con nằm trong qu/an t/ài lại sợ hãi đến thế… Cho đến khi mẹ nghe lỏm được đoạn hội thoại giữa con và bố…

"Con chính là kẻ đã ném th* th/ể cô ấy xuống Hoàng Hà."

Lời mẹ chậm rãi, từng chữ như sét đá/nh ngang tai khiến đầu óc tôi choáng váng.

Đột nhiên mẹ gục ngã xuống đất khóc nức nở:

"Thiên Tứ! Cô ấy cùng tuổi với em gái con! Sao con nỡ lòng ra tay?!"

"Mẹ sống cả đời ng/u muội, hèn mọn! Lấy phải thằng chồng bất nhân, đẻ ra đứa con trai sát nhân hủy thi, đến phút cuối còn suýt không giữ được đứa con gái ruột!"

Tiếng khóc x/é lòng của mẹ vang lên, nhưng anh trai vẫn không chút hối cải:

"Mẹ ơi, mẹ tin con, con làm vậy vì gia đình mình. Cha mẹ vất vả quá rồi..."

"Lỡ cô ta có bầu thì con phải cưới thôi, đỡ tốn tiền sính lễ. Ai ngờ... ai ngờ cô ta cứ khăng khăng giữ cái tri/nh ti/ết làm gì!"

Đến giờ phút này, anh vẫn tìm cách ngụy biện, đổ lỗi cho nạn nhân đáng thương.

Tôi nuốt nước bọt, ngồi xổm xuống đối diện anh, cười lạnh:

"Anh à… hôm nay là Trung Nguyên đấy."

Sắc mặt anh trai tái mét. Anh bắt đầu lắp bắp, tự trấn an:

"Không sao đâu… không sao đâu… Cha nói rồi… anh đã uống m/áu chu sa rồi, chuyện gì cũng sẽ qua hết…"

Tôi gật đầu giả vờ thông cảm, cúi sát xuống thì thầm vào tai anh:

"Anh đang nói… đến tô mì đậu đỏ pha m/áu của em sao?"

Đồng tử anh giãn to. Trong đôi mắt hoảng lo/ạn kia phản chiếu nụ cười của tôi.

Chớp mắt, anh lao đến bóp cổ tôi. Mẹ hoảng hốt kéo anh ra. Bản năng khiến anh đưa tay sờ lên cổ—sợi dây đỏ vẫn còn nguyên.

"Không sao đâu… không sao đâu…”— anh vừa nói vừa lùi dần về phía nhà, ánh mắt vẫn như kẻ mộng du.

Tôi ho sặc sụa, ngã ngồi dưới đất, nhưng miệng vẫn không ngừng cười.

Thật sự sẽ không sao ư? Hôm nay là Trung Nguyên—lúc nữ q/uỷ mạnh nhất cơ mà.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
374
2 Ôn Cố Chương 13
6 Bên vực thẳm Chương 6
7 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất
12 Thịt Tiên Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm