Anh Ấy Lớn Hơn Tôi 9 Tuổi

Chương 2

09/06/2026 02:46

Mọi chuyện bắt đầu từ năm tôi mười một tuổi.

Cha tôi mở một tiệm sửa xe máy ngay cạnh nhà.

Tiệm không lớn, mái tôn cũ bị nắng hun đến bạc màu, bên trong lúc nào cũng lẫn mùi xăng dầu và tiếng kim loại va chạm chát chúa.

Trước cửa còn treo một chiếc biển đã phai sơn gần hết chữ.

Mẹ tôi thì làm quản lí cho một khu công nghiệp nhỏ ở ngoại ô.

Chiều hôm đó, tôi tan học trở về như mọi ngày.

Con hẻm nhỏ ngập trong ánh nắng cuối ngày, ve sầu kêu râm ran trên tán cây trước cổng, vài chiếc xe dựng nghiêng ngoài tiệm vẫn còn bốc hơi nóng sau quãng đường dài.

Vừa bước đến cửa, tôi đã nhìn thấy một bóng dáng xa lạ.

Là nhân viên mới cha tôi nhận vào.

Chưa kịp để tôi phản ứng, cha tôi đã gọi lớn:

“Đây là con trai anh.”

Người đàn ông nọ quay đầu nhìn tôi.

“Chào em, anh là Tạ Trình.”

Anh mỉm cười.

Khoảnh khắc ấy, tôi bỗng ngẩn người ngay tại chỗ.

Trước mắt tôi là một người đàn ông cao ráo với mái đầu đinh gọn gàng.

Ánh mắt anh rất sâu, dịu dàng nhưng lại phảng phất nét buồn khó diễn tả, như thể đã từng trải qua rất nhiều chuyện.

Khí chất trên người anh sạch sẽ và nho nhã, hoàn toàn không giống những người thợ sửa xe tôi từng gặp, nhưng bên trong vẻ ôn hòa ấy lại mang theo cảm giác kiên cường khó lay chuyển.

Tôi nhìn anh rất lâu.

Lâu đến mức cha tôi phải bật cười, thuận tay gõ cốc lên đầu tôi một cái.

“Làm gì thế? Sao không chào anh?”

Tôi lúc này mới gi/ật mình hoàn h/ồn.

“Dạ… chào anh ạ. Em là Hạ Nghiêm.”

Tạ Trình khẽ “ừm” một tiếng, khóe môi vẫn mang theo ý cười nhàn nhạt, sau đó cúi đầu tiếp tục theo cha tôi học việc.

Còn tôi đứng ở cửa tiệm rất lâu, mãi vẫn chưa thể dời mắt khỏi bóng lưng của anh.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0