Tôi dùng sức hất mạnh tay anh ta ra.
"Thẩm Chinh, anh đừng tự lừa mình dối người nữa, cái gia đình này đã tan nát từ lâu rồi, không phải thứ mà một căn nhà vô tri kia có thể đại diện được đâu."
"Không thể nào, anh sẽ không để cái nhà này tan vỡ đâu, chỉ cần em quay về, mọi thứ giữa chúng ta đều có thể bắt đầu lại từ đầu."
Thẩm Chinh siết ch/ặt lấy tôi, đáy mắt ngập tràn sự cố chấp.
Tôi không muốn phải tranh cãi vô nghĩa với anh ta thêm nữa, bèn ra sức vùng ra.
"Thẩm Chinh, tôi đã từng cho anh cơ hội, nhưng anh lại hết lần này đến lần khác khiến tôi thất vọng.
Hy vọng lần sau tôi trở về, anh đã suy nghĩ kỹ về vấn đề quyền sở hữu căn nhà."
"Lần sau trở về? Em đi đâu?"
"Nước ngoài."
"Em muốn ra nước ngoài?"
Giọng của Thẩm Chinh lập tức vút cao, mang theo sự khó tin và phẫn nộ.
"Tại sao em lại phải ra nước ngoài? Ra nước ngoài làm cái gì?
Có phải là để trốn tránh anh không?"
Thẩm Chinh gằn mắt nhìn tôi, làm như thể việc tôi ra nước ngoài là một tội á/c không thể tha thứ vậy.
"Tôi ra nước ngoài học nhiếp ảnh, đây là ước mơ từ trước đến nay của tôi, không hề liên quan gì đến anh."
Nói đoạn, tôi bước nhanh qua người anh ta, hướng thẳng ra ngoài cửa.
"Giản Ly, em không được đi!
Giản Ly, em quay lại đây!"
Dòng người đông đúc, tôi mặc kệ anh ta, bỏ lại anh ta ở phía sau lưng.
18
Ngày hôm sau, tôi không chút do dự bước lên chuyến bay bay ra nước ngoài.
Đặt chân đến xứ người, tôi toàn tâm toàn ý đầu tư cho việc học nhiếp ảnh.
Mọi thứ ở nơi đây đều mới mẻ và đầy rẫy thách thức.
Những chương trình học phong phú, nền văn hóa đa dạng cùng với những người bạn cùng chung chí hướng đến từ khắp nơi trên thế giới, khiến mỗi ngày của tôi trôi qua đều vô cùng trọn vẹn và mãn nguyện.
Thế nhưng, Thẩm Chinh lại giống như bóng m/a ám ảnh không tan.
Sau khi tôi thay số điện thoại mới, anh ta bắt đầu đi/ên cuồ/ng liên lạc với tất cả những người quen biết tôi.
Lâm Vũ cũng nhận được điện thoại của anh ta.
Nhưng một Lâm Vũ vốn luôn ôn hòa, lại có thể ch/ửi thẳng vào mặt anh ta một trận té t/át qua điện thoại.
Dù vậy, Thẩm Chinh vẫn không hề bỏ cuộc.
Đã có vài lần anh ta gọi điện thoại đến tận chỗ bố mẹ tôi.
Cũng may là tôi đã dặn dò bố mẹ từ trước.
Ông bà mặc dù lo lắng, nhưng vẫn tôn trọng quyết định của tôi, chỉ bảo với Thẩm Chinh rằng họ cũng không nắm rõ tung tích của tôi.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, hơn nửa năm học tập nơi đất khách quê người chớp mắt đã trôi qua.
Trong quãng thời gian này, tôi đã đạt được những tiến bộ không nhỏ trong ngành nhiếp ảnh, cũng dần dần bước ra khỏi bóng đen của quá khứ.
Đã lâu không nghe thấy tin tức gì về Thẩm Chinh, tôi ngỡ rằng anh ta đã buông tay rồi.
Nhưng không ngờ rằng, ngày hôm đó khi trở về căn hộ, tôi lại nhìn thấy một bóng dáng vừa quen thuộc lại vừa xa lạ đứng ngay trước cửa.
Là Thẩm Chinh.
Anh ta râu ria lởm chởm, mái tóc rối bời, vóc dáng cũng g/ầy gọp đi trông thấy, cả người tiều tụy đến mức chẳng ra hình th/ù gì.
Khoảnh khắc nhìn thấy tôi, hốc mắt anh ta lập tức đỏ ửng, đôi môi khẽ r/un r/ẩy, dường như muốn nói điều gì đó, nhưng lại nghẹn ngào thút thít đến độ không thốt nên lời.
Người đàn ông từng oai phong ngút trời, từng vạch lá tìm sâu với tôi đủ điều khi xưa, giờ đây dường như đã bị rút cạn hết toàn bộ sinh khí.
Vừa nhìn thấy tôi, Thẩm Chinh lập tức đứng thẳng người dậy, bước nhanh về phía tôi.
"Giản Ly, cuối cùng anh cũng tìm thấy em rồi...
Giản Ly..."
Anh ta lao tới ôm chầm lấy tôi, giọng nói khản đặc, mang theo sự mệt mỏi và tủi thân chất chồng.
"Tiểu Ly, theo anh về nhà đi!"
"Thẩm Chinh, anh buông ra, anh buông tôi ra!"
"Không buông, buông ra em sẽ đi mất!"
Thẩm Chinh ngoan cố bám ch/ặt lấy tôi.
Vùng vẫy không có kết quả, tôi đành bất lực buông xuôi.
19
"Thẩm Chinh, anh nghĩ chỉ một câu theo anh về nhà là có thể coi như mọi chuyện trong quá khứ chưa từng xảy ra sao?
Tôi thích mèo, còn anh thì gh/ét mèo.
Vì để chiều ý anh, tôi không dám nuôi mèo, chỉ dám ra tiệm thú cưng chơi một chút cho đỡ ghiền.
Nhưng dẫu là vậy, anh vẫn chê bai trên người tôi dính lông mèo, lại còn có mùi hôi hám.
Cho dù mỗi lần chơi với mèo xong, việc đầu tiên tôi làm khi về nhà là đi tắm rửa sạch sẽ, anh vẫn sẽ gh/ét bỏ tôi.
Nhưng tại sao khi đàn chị của anh mang mèo lên ghế phụ xe anh, anh lại chẳng thèm nói một lời chê bai nào?"
Vòng tay đang ôm cánh tay tôi của Thẩm Chinh đột nhiên nới lỏng.
Tôi nhân cơ hội đó đẩy mạnh anh ta ra.
"Anh có biết không? Hơn nửa năm ở nước ngoài này là khoảng thời gian tôi sống vui vẻ nhất.
Ở nơi đây, dù tôi làm không tốt đến đâu, cũng sẽ chẳng có ai m/ắng tôi là đồ ng/u ngốc.
Anh rất tài giỏi, tiến sĩ du học về nước học vấn cao, là trụ cột của văn phòng luật, là luật sư ưu tú trong mắt khách hàng.
Nhưng những thứ đó thì có liên quan quái gì đến tôi?
Tôi chẳng những không được hưởng chút lợi lộc nào từ anh, mà ngày ngày còn phải nhìn sắc mặt anh để hầu hạ anh.