Canh trường thọ

Chương 9

23/10/2024 18:00

Tuy vậy, việc này đã chậm lại.

Gà, vịt, cá mà người đàn ông chuẩn bị đã phát huy công dụng.

Bà đồng bảo mọi người nấu vài món ngon rồi đặt lên cái bàn gần giường đất.

Người vợ nhìn thấy thì mắt sáng rực lên.

Cô ấy mạnh mẽ vùng dậy, hất tung những người đang đ/è lên mình, lăn lộn bò về phía bàn.

Tay trái cầm gà b/éo, tay phải cầm chân heo, ăn ngấu nghiến từng miếng lớn.

Mọi người trong phòng đều nhìn đến phát ngốc.

Bọn họ nhìn người vợ quét sạch hết tất cả, chỉ trong vài phút đã ăn sạch cả bàn đồ ăn.

Cả đầu cá, xươ/ng gà cũng không nhả, khiến miệng cô ấy đầy m/áu, bụng phồng lên thấy rõ.

Nhưng người vợ ăn xong lấy tay lau miệng rồi đ/ập tay xuống bàn, hét lớn vẫn đói, vẫn muốn ăn nữa.

Bà đồng cau mày lại.

Nếu cứ tiếp tục ăn như vậy thì cho dù có đuổi được q/uỷ th/ai đi, tính mạng của người vợ cũng khó mà giữ lại được.

“Nói lời nhẹ nhàng không nghe, vậy thì để lão đây làm mày h/ồn bay phách lạc!”

Bà đồng đ/ập tay xuống bàn thật mạnh, quát lớn.

Người vợ gi/ật mình, nhìn chằm chằm bà đồng một lúc rồi bỗng ngửa mặt lên trời ngã xuống giường đất, vung tay đ/ập chân khóc lớn.

“Đồ s/úc si/nh đáng ch*t, bà đây mang bụng bầu to thế này mà bị ngươi hànhz hạz như vậy!”

“đ/au ch*t tôi rồi! Mau c/ắt đi! Mau c/ắt đi! C/ắt nát rồi vứt ra ngoài cho chó ăn!”

“Đồ vô dụng, ch*t rồi thì càng tốt, xem mày có dám đầu th/ai vào bụng tao lần nữa không!”

Người vợ vùng vẫy dữ dội, vừa khóc vừa m/ắng.

Trong đám đông, bà đỡ bỗng rùng mình r/un r/ẩy.

Khi người vợ khó sinh lúc sinh đứa con đầu tiên, cô ấy đã ch/ửi y như vậy.

Không sai một chữ nào.

Hóa ra, q/uỷ th/ai đã nghe được và ghi nhớ tất cả.

Chẳng trách nó lại tà/n nh/ẫn trả th/ù mẹ ruột của mình mà không chút do dự như vậy.

Chỉ trong chớp mắt, một sự việc khác lại xảy ra.

Người vợ đột ngột giơ tay phải lên và nhét vào miệng mình.

“Rắc” một tiếng, cắn đ/ứt hai ngón tay!

Mọi người đều choáng váng.

Chỉ thấy gương mặt người vợ vặn vẹo dữ tợn, tiếng nhai ngón tay giòn tan vang lên.

“Mau, giữ ch/ặt cô ấy lại!” Bà đồng hét lớn.

Lúc này mọi người mới bừng tỉnh, nhanh chóng lao đến và giữ ch/ặt tay chân của người vợ lại.

Người vợ rướn cổ lên, nuốt ngón tay cái “ực” rồi nhìn bà đồng với ánh mắt đầy dữ tợn.

Bà đồng vừa kinh hãi vừa gi/ận dữ, liên tục hét lớn, bảo mọi người đi lấy m/áu chó đen, đinh sắt, nhất định phải để nó h/ồn bay phách lạc, không thể đầu th/ai được nữa.

Nhưng người vợ không hề tỏ ra sợ hãi, cười lạnh một tiếng rồi phun ra một ngụm m/áu lớn.

Những người đang giữ người vợ không kịp tránh, bị m/áu phun đầy mặt, sợ hãi hét lớn.

Người vợ vẫn tiếp tục cười lạnh, miệng nhai nhóp nhép thứ gì đó.

Đợi đến khi mọi người lấy lại bình tĩnh và nhìn kỹ thì cô ấy đã tắt thở.

Thứ cuối cùng mà cô ấy nhai trong miệng lại chính là lưỡi của mình.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Kiếp này ta không đón hoàng tử về cung

Chương 17
Giới thiệu: Hoàng hậu Thẩm Chiếu Hành bị chính con trai ruột là Tiêu Thừa Cảnh phản bội đến chết, nàng trọng sinh trở về ngày con trai hồi cung. Không còn hèn mọn lấy lòng như kiếp trước, nàng lạnh lùng từ chối đích thân đón tiếp Tiêu Thừa Cảnh, mặc kệ hắn ôm bài vị quỳ ở cổng Chu Tước, mặc kệ hắn đập nát khóa trường mệnh. Tiêu Thừa Cảnh bị nô bộc cũ của dì là Thẩm Tri Nhu xúi giục, hiểu lầm mẹ mình suốt nhiều năm, cho đến khi chân tướng phơi bày mới biết mình đã hận lầm người. Hắn quỳ dài trong tuyết, xả thân cứu anh trai, chủ động xin đi trấn thủ biên giới phía Bắc, chỉ cầu mong mẹ tha thứ. Một mối quan hệ mẹ con đầy đau khổ và dằn vặt, dần dần xoay chuyển giữa những âm mưu quyền lực và lời dối trá.
Trọng Sinh
0