9

Lúc tỉnh lại lần nữa, áng mây hồng bị th/iêu đỏ rực phía chân trời đang ôm lấy ánh chiều tà tràn vào khắp phòng. Tiếng lật sách của người bên cạnh không lớn, tôi vừa cử động, hắn đã nghe thấy. Bàn tay hắn áp nhẹ lên trán tôi.

“Em sốt rồi.”

“Sáng nay sao lại không uống sữa?”

Tôi mở miệng, nhưng lại phát hiện bản thân khó mà phát ra tiếng. Cổ họng đ/au quá, cả người vừa khô nóng vừa mệt mỏi. Tôi chỉ có thể lắc đầu để truyền đạt ý nghĩ của bản thân.

Trầm Diên Tri cười nhẹ, bế tôi lên. Hắn đã thay một bộ đồ khác, trên người không còn mùi th/uốc lá nữa, hắn có thể chú ý đến từng chi tiết nhỏ nhặt nhất, thật khiến người khác dựng tóc gáy. Biết tôi không thích mùi th/uốc lá, hắn trước nay chưa từng hút th/uốc trước mặt tôi.

“Tôi không uống sữa nữa.”

Lúc hắn bế tôi đặt vào ghế sau xe hơi, cuối cùng tôi cũng nói ra câu đó, mặc kệ cảm giác khó chịu ở cổ họng.

Hắn thoáng sững người.

Tức gi/ận cười:

“Sao lúc nào em cũng nhất quyết phải chống đối tôi làm gì thế?”

“……”

Có lẽ, hắn nói đúng.

Có lẽ, tôi chỉ muốn nhìn thấy bộ dạng hắn tức đi/ên rồi vứt bỏ tôi mà thôi.

Nhưng tôi cũng lười nói thêm một câu nào nữa, chỉ lùi trở về ghế ngồi của mình.

Xe từ từ khởi động, ngoài cửa sổ những đám mây lênh đênh. Những rặng mây đỏ không tên như th/iêu đ/ốt phía chân trời, giống như một khoảnh khắc nào đó, có thể th/iêu đ/ốt cả lòng người.

……

Trầm Diên Tri đưa tôi về nhà.

Trên ghế sofa ngoài phòng khách, có một người đang ngồi đó. Tôi cố gắng nhớ lại lần đầu tiên gặp Tạ Ý Liễu là lúc nào, nhưng lại phát hiện chẳng có cảnh tượng gì khiến tôi ấn tượng sâu sắc cả. Tôi chỉ cảm thấy, tôi trông rất giống cô ta.

Thế nên tôi cứ nhìn chằm chằm cô ta, thấy Trầm Diên Tri, cô gái trên sofa đứng dậy, lao về phía hắn. Sau nửa phút trầm mặc, Trầm Diên Tri vẫn ngơ ngác đứng đó. Tận cho đến khi sợi tóc trên trán cô gái cọ qua cần cổ hắn, hạnh phúc gọi tên hắn:

“Trầm Diên Tri, em trở về rồi.”

……

Người cô ta ôm trong lòng vẫn còn đang ngơ ngác, tôi lên tiếng nhắc nhở hắn

“Cô ta nói, cô ta trở về rồi.”

Yết hầu Trầm Diên Chi khẽ động, hồi lâu, hắn cất giọng khô khan lúng túng:

“Em… trở về rồi à…”

Tôi chưa từng nhìn thấy bộ dạng thất thố của hắn như thế.

Mờ mịt mà… khổ sở.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất
12 Ôn Cố Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm