Lúc tôi về đến nhà, bố mẹ nhìn thấy tôi thì có chút ngạc nhiên. Kiếp trước, kể từ lúc dọn ra sống chung với Ứng Từ, tôi chưa từng quay trở về lần nào.

Đã gần bốn năm rồi nhỉ?

Trong nhà vẫn còn có khách. Khoảnh khắc nhìn thấy Lục Nghiên cùng với bố mẹ anh, tôi có chút thẫn thờ.

Nhà Lục Nghiên sống ngay sát vách nhà tôi. Mối qu/an h/ệ giữa bố mẹ anh và bố mẹ tôi khá tốt, ngày trước thường hay qua lại thăm hỏi nhau. Mãi cho tới sau này khi họ chuyển đi nơi khác thì mới đ/ứt liên lạc.

Lục Nghiên lớn hơn tôi ba tuổi.

Chúng tôi thường phân hóa trong khoảng từ mười đến mười lăm tuổi. Nhưng Lục Nghiên cho đến tận năm hai mươi ba tuổi vẫn chẳng có bất cứ dấu hiệu phân hóa nào nên anh bị phân loại thành Beta. Thế nhưng thật ra trong âm thầm, mọi người đều nói anh là một kẻ t/àn t/ật.

Lục Nghiên dáng người cao ráo, chắc phải xấp xỉ một mét chín, gương mặt anh tuấn như ngọc, vẻ đẹp trai ngút trời. Từ nhỏ thành tích học tập đã cực kỳ ưu tú, làm bất cứ chuyện gì cũng đều hoàn thành xuất sắc. Một người đàn ông hoàn hảo đến nhường ấy, chỉ bởi vì không thể phân hóa nên chẳng thể có được sự công nhận.

Bố mẹ tôi ở trước mặt thì luôn miệng khen ngợi anh xuất chúng với bố mẹ anh, nhưng sau lưng lại hoàn toàn kh/inh thường Lục Nghiên.

Bọn họ biết Thẩm Dục thích Lục Nghiên, lập tức dốc sức ngăn cản Thẩm Dục tiếp xúc với anh. Về sau Lục Nghiên trở thành một nhân vật quan chức tiếng tăm lẫy lừng của Liên minh Tinh tế Châu Á thì bọn họ mới hối h/ận đến xanh cả ruột.

Chỉ là khi muốn bám víu qu/an h/ệ với Lục Ngạn một lần nữa, thì lại phát hiện ra không còn bất kỳ phương thức nào có thể liên lạc được với anh nữa rồi.

Kiếp trước, tôi và Lục Nghiên cũng ít khi tiếp xúc với nhau. Anh là người duy nhất ngoại trừ bố mẹ tôi có thể phân biệt chính x/á/c hai chúng tôi trước khi tôi và Thẩm Dục phân hóa.

Mỗi lần anh đều có thể vạch trần lớp ngụy trang của tôi một cách chuẩn x/á/c, còn trưng ra cái bộ mặt ông cụ non, chê tôi là một đứa trẻ trâu ấu trĩ. Trong khi rõ ràng lúc đó anh cũng mới có bảy tuổi mà thôi.

Anh là một đứa trẻ trưởng thành từ sớm, không hòa đồng với mọi người, lại còn rất thích đả kích tôi. Tôi luôn phải gánh chịu những cảm giác thất bại nặng nề từ trên người anh. Tôi vẫn luôn cảm thấy Lục Nghiên chán gh/ét mình, vậy nên tôi cũng gh/ét anh.

Ở kiếp trước, tôi chẳng mảy may bận tâm đến những tin tức về Lục Nghiên. Chẳng rõ gia đình anh chuyển đi từ lúc nào, cũng chẳng biết anh nhập ngũ từ khi nào nữa.

Mãi cho đến khi Lục Nghiên vang danh lẫy lừng sau một trận chiến lớn và đồng thời ở trong trận chiến đó anh đã phân hóa thành một Alpha mang cấp độ pheromone cực cao.

Vài năm sau đó, Lục Nghiên lập chiến công hiển hách, địa vị trong giới quân sự và chính trị của Liên minh Tinh tế Châu Á cứ thế thăng tiến như diều gặp gió. Anh trở thành một nhân vật nổi danh mà nhà nhà đều biết nên tôi chẳng cần phải cất công để ý cũng có thể nghe được tin tức của anh.

Nghe nói khi đó những người muốn kết thông gia với Lục Nghiên nhiều tới nỗi sắp đạp vỡ cả ngưỡng cửa nhà anh. Bố mẹ tôi cũng chính là một trong số đó.

Bọn họ không tìm được cách gặp Lục Nghiên, bèn nghĩ ngay đến tôi, muốn thông qua mạng lưới qu/an h/ệ của Ứng Từ để nhờ tôi móc nối qu/an h/ệ liên lạc với anh.

Tới khi đó tôi mới biết Thẩm Dục vẫn luôn thầm thương tr/ộm nhớ Lục Nghiên. Tôi nhớ bản thân còn đem chuyện này kể lại như một trò đùa cho Ứng Từ nghe.

Bây giờ nhớ lại, lúc đó sau khi nghe tin Thẩm Dục yêu thầm Lục Nghiên, cảm xúc của Ứng Từ thật ra đã trở nên hơi khác thường. Chỉ trách tôi quá ng/u ngốc, lại cứ nghĩ lúc hắn bảo mệt là vì mệt mỏi thật sự.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Học cách buông

Chương 10.
Tôi đã nhốt Giang Đình Chu trong biệt thự suốt 3 tháng. Cậu ấy ngày càng ít nói. Rèm cửa luôn kéo kín, điện thoại bị cất đi, mật khẩu cửa mỗi ngày đổi một lần. Lúc tôi bưng cháo vào phòng, cậu ấy ngồi bên mép giường, cúi đầu nhìn những vết đỏ trên cổ tay. Tôi dịu giọng dỗ dành: “Đình Chu, hôm nay ăn xong, tôi đưa em ra vườn đi dạo nhé?” Cậu ấy không ngẩng đầu, chỉ hỏi rất khẽ: “Thẩm Tử Việt, bao giờ anh mới chịu buông tha cho tôi?” Tôi vừa định đưa tay chạm vào cậu ấy, trước mắt bỗng hiện lên những dòng bình luận: [Đừng chạm nữa, cậu ấy thật sự sắp không chịu nổi rồi.] [Nửa tháng nữa, cậu ấy sẽ bắt đầu giấu thuốc.] [Thẩm Tử Việt ôm xác cậu ấy khóc đến khàn cả giọng, nhưng có ích gì chứ? Chính anh ta đã ép chết cậu ấy.] Tay tôi khựng lại giữa không trung. Giang Đình Chu theo bản năng lùi về phía sau, cả bờ vai đều run lên. Tôi nhìn đôi mắt trống rỗng đến mức chẳng còn chút ánh sáng nào của cậu ấy, rồi đột nhiên quay người lấy điện thoại, giấy tờ tùy thân và chìa khóa xe trong ngăn kéo ra: “Em đi đi.” Giang Đình Chu sững sờ. Tôi viết mật khẩu cửa lên giấy, đẩy đến trước mặt cậu ấy: “Sau này tôi sẽ không tìm em nữa.” Có lẽ là do tôi nhìn nhầm, khóe mắt cậu ấy dường như hơi đỏ lên một chút.
378
2 Thay Đồ Chương 11
3 3 tháng còn lại Chương 15
8 Ngực to thì sao? Chương 11
9 Nguyện Nguyện Chương 10
10 Ai cũng ngã thôi Chương 11
11 Thuần phục Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm