Vì thế, đêm thứ hai, trước khi tắt đèn đi ngủ, tôi cố ý lăn ra sát mép giường để chừa không gian rộng hơn cho họ.

“Này, tối qua hai người hơi… dữ dội đấy.” Tôi ho giả, xoa xoa đôi môi sưng đỏ để ám chỉ. Đừng đ/á tôi nữa!

Giang Đình và Vương Tinh Dã quả nhiên mặt biến sắc, im bặt như hến. Tôi hài lòng gật gù.

“Tối nay nhớ nhẹ tay hơn nhé.”

Nói xong, tôi yên tâm đặt lưng xuống. Đêm nay thật yên tĩnh. Nhưng chính vì thế mà tôi lại tỉnh giấc.

Bởi nửa đêm, tôi bị một vật cứng đơ cấn cho tỉnh. Mơ màng nghĩ bụng: Cái gì thế này? Đáng ra cái thứ này của Vương Tinh Dã phải chọc vào vợ tôi chứ?

Trời tối quá, nhầm chỗ rồi sao?

Không đúng, người nằm cạnh tôi đâu phải ai xa lạ, chính là vợ tôi Giang Đình mà?

Tôi khẽ khàng xoay người, hé mắt nhìn qua kẽ mi.

Suýt ngất xỉu tại chỗ.

Ơ, người đang “chọc” tôi là… Giang Đình? Tôi đang mơ chăng?

Nhắm mắt mở mắt mấy lần, trước mặt vẫn là gương mặt nghiêng nước nghiêng thành của nàng. Người đẹp nằm nghiêng hướng về phía tôi, tay choàng lên eo tôi.

Không ổn, thực sự không ổn chút nào.

R/un r/ẩy đưa tay, tôi lén luồn vào trong áo ngủ của Giang Đình.

Suốt một năm chung giường, tôi luôn là người chồng mẫu mực, chưa từng táy máy. Với tôi, Giang Đình là vợ tương lai của người khác, một tồn tại thiêng liêng không thể xúc phạm.

Nhưng dưới lớp vải lụa là cơ bụng sáu múi săn chắc, đường gân guốc nổi lên từng lớp. Sao "vợ tôi" sao lại có vòng eo thon gọn tám múi như tượng tạ thế này?!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0