Bí Mật Yêu Thương

Chương 1

08/01/2024 18:36

Tiểu thiếu gia nhà họ Tạ h/ất rư/ợu vang lên người tôi, m/ắng tôi là thể loại đ/eo b/ám v/ô li/êm s/ỉ ngay giữa chốn đông người, bất ngờ thay tôi lại nghe được tiếng lòng của anh ta:

“Cái hệ thống q/uần q/uè gì thế này?”“Ch*t mất thôi, vợ ơi, đằng kia có chai Volka kìa, quăng ngược lại đây nè vợ!”

1.

Tầm nhìn của tôi bắt đầu mờ đi.

Tạ Từ rủ mắt xuống nhìn tôi, tay vẫn giữ nguyên tư thế hất ngược ly rư/ợu xuống.

Trông anh ta có vẻ thiếu kiên nhẫn.

Tôi lấy khăn giấy lau mặt.

Bên cạnh Tạ Từ, một cô gái có vòng eo nhỏ nhắn thon gọn ôm lấy cánh tay của anh, nũng nịu nói: “Tạ thiếu gia, rư/ợu này quý lắm á.”

Anh ta cười mỉa mai: “Giang tiểu thư cao quý, rư/ợu bình dân sao sánh bằng được.”

Tiếng nhạc trong phòng dừng lại, yên tĩnh vô cùng.

Anh ta có vẻ không hài lòng, cau mày: “Ai tắt nhạc?”

“Nào, uống tiếp đi.”

Dứt lời, Tạ Từ ngồi xuống ghế sofa, đặt tay lên thành ghế rồi nói với tôi:

“Rót rư/ợu đi.”

Tất cả mọi người dõi theo xem tôi phản ứng sao.

Trong suốt hai mươi năm sống trên đời, tôi nổi tiếng ở Bắc Kinh vì tính tình k/iêu ng/ạo, cố tình gây sự của mình, tôi mà nhận thứ hai, đố ai dám xếp thứ nhất.

Sau vài giây im lặng.

Tôi bước tới, cầm chai rư/ợu lên, cúi người rót rư/ợu cho anh ta.

Tạ Từ liếc nhìn tôi, có vẻ hơi ngạc nhiên trước cách hành xử đúng mực này.

“Đều rót một ít cho mỗi anh em ở đây đi.”

Tôi vâng lời làm theo lời anh bảo.

Một số người trong số họ tỏ vẻ bồn chồn khi được tôi rót rư/ợu.

Tạ Từ được nước lấn tới, đưa ly rư/ợu cho cô gái ngồi cạnh anh ta ngay trước mặt tôi.

“Đút cho tôi, dùng miệng của cô.”

Thấy sắc mặt của tôi thay đổi, có người đứng ra giảng hòa: “Anh Từ, đừng gây sự nữa, chị dâu vẫn còn ở đây mà.”

Tạ Từ cười nhạo

“Chị dâu cái khỉ gì, thứ đeo bám nịnh hót.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm