Thời Hoài Tự trở nên rất bận rộn.
Đi sớm về khuya.
Đôi khi, tôi đợi anh ở nhà, lại nhớ về kiếp trước. Anh cũng vậy, có những chuyện không bao giờ làm xong, thời gian nói chuyện với tôi ít ỏi vô cùng.
"Phu nhân, 10h rồi, ngủ sớm đi."
Tôi ngồi khoanh chân trên thảm, xung quanh chất đầy những món đồ mới m/ua.
"Tôi đợi thêm chút nữa." Tính ra, đã một tuần rồi tôi chưa gặp mặt anh, tối nay tôi chỉ là đột nhiên muốn đợi anh.
Trời dần trở lạnh, tôi đến trung tâm thương mại, sắm cho Thời Hoài Tự một bộ đồ mùa Đông.
Một chiếc khăn quàng cổ kẻ caro màu be, một chiếc áo khoác len, và một đôi găng tay đôi lông xù, kiểu dáng tương tự như của tôi, trông có vẻ hơi trẻ con.
Khi tôi cho vào tủ quần áo, đột nhiên nghe thấy tiếng điện thoại rung trong áo khoác.
Lấy ra xem, là một bức thư điện tử.
Tôi chụp một tấm ảnh, gửi tin nhắn thoại cho anh, giọng móc mỉa: "Anh Hoài Tự, sao lại có số điện thoại mà người ta không biết thế này?"
Anh đã quen với những lời nói đùa đôi lúc bất chợt của tôi, trả lời: "Dùng để làm việc, quên mang theo rồi, giúp anh mở ra xem đi."
Tôi cười mở thư, lẩm bẩm: "Đừng là thư tình của người nào đó viết cho anh nha, nếu không là em sẽ gây chuyện đấy..."
Màn hình chuyển sang, là một bản báo cáo bệ/nh án.
Tôi nheo mắt lại, phóng to lên xem: "Tống... Thành Huy, nứt sọ và xuất huyết nội sọ..."
"Người này bị cái gì đó đ/ập trúng à... Ồ, bên dưới có báo cáo t/ử vo/ng, t/ai n/ạn lao động, thật đáng thương."
Thời Hoài Tự nghe xong: "Ngoan, cất điện thoại đi! Lát nữa anh về, m/ua bánh kem nhỏ cho em."
"Vừa nãy còn bảo em cứ xem tùy ý, đồ keo kiệt..."
Anh cười cười: "Không có gì hay ho đâu."
Trong bếp vẫn còn đồ ăn nóng cho anh, tôi nhét điện thoại vào lại, rồi kéo giấy gói ra, định gói quần áo mới thành quà, tạo bất ngờ cho anh.
Cô bạn thân Du Uyển trêu tôi trong điện thoại: "Ngày xưa gh/ét người ta đến chế*, Tang Ninh, cậu có phải đã bị thay ruột rồi không…?"
"Anh Hoài Tự nhà mình tốt nhất, trước đây mắt mình bị m/ù thì sao?"
"Được rồi, được rồi, khi nào thì cậu hợp tác mở studio với mình đây, cậu có biết bản thiết kế của cậu khó ki/ếm lắm không?"
Tôi do dự một chút: "Đợi thêm chút nữa... Mình có thể ở nhà gửi bản thiết kế cho cậu mà..."
"Ối chà chà, cậu cứ ở bên anh Hoài Tự của cậu đi nhé."
Tôi thừa nhận, là tôi muốn ở bên anh nhiều hơn.
Nếu như được sống lại, mà không có gì thay đổi, cuối cùng chúng tôi vẫn sẽ cùng nhau đi đến cái chế*, thì quả thật là mỗi ngày trôi qua đều quý giá.
Thời Hoài Tự về nhà đúng giờ.
Phòng khách chỉ để lại cho anh một ngọn đèn nhỏ, nồi đất vẫn còn ấm.
Tôi co chân, cuộn tròn trong góc sofa, nín thở.
Thời Hoài Tự khẽ gọi: "Ninh Ninh."
Tôi không lên tiếng, cúi người đi vòng ra sau lưng anh, đột ngột nhảy lên vai anh: "Meo!"
Thời Hoài Tự bất lực cõng tôi trên lưng: "Ôm ch/ặt vào, đừng để bị ngã!"
"Sao anh không sợ?"
"Anh thấy bóng của em rồi."
Tôi bám lấy anh một cách vô vị: "Đi vào phòng ngủ, em có chuẩn bị quà cho anh."
Anh vâng lời cõng tôi đi vào, giữa phòng ngủ có một chiếc hộp quà khổng lồ được gói một cách méo mó.
"Đây là…?"
"Quà sinh nhật bù cho anh đấy. Năm nay ngay cả mì trường thọ cũng không phải em làm, thực sự rất không hài lòng. Số tiền này, đều là em vất vả vẽ bản thiết kế ki/ếm được đấy."
Tôi trượt xuống khỏi lưng anh, như dâng bảo vật: "Anh mở ra xem đi!"
Thời Hoài Tự cụp mắt xuống, nhìn rất lâu, nói: "Ninh Ninh, cảm ơn em!"
"Nhanh đi!"
Anh đặt tay lên hộp quà, do dự rất lâu: "Có một chuyện, anh muốn bàn bạc với em."
"Anh nói đi."
Anh ngập ngừng, cuối cùng mới nói: "Chúng ta... có lẽ phải xa nhau một thời gian."
Tôi sững sờ vài giây, tưởng mình chưa tỉnh ngủ. Đợi lấy lại bình tĩnh, tôi mới từ từ, từng chữ một x/á/c nhận: "Anh muốn ly hôn với em?"
Ánh mắt Thời Hoài Tự lóe lên sự đấu tranh, vừa định mở lời, tôi đã đứng bật dậy.
"Em hiểu rồi... em đi dọn đồ."
"Tang Ninh!" Thời Hoài Tự nắm lấy tôi: "Em kiên nhẫn nghe anh nói hết có được không?"
Nước mắt tôi sắp trào ra, tôi quay lưng lại với anh, sợ khóc sẽ mất mặt: "Anh cứ nói đi, thật ra anh không nói em cũng biết, là em làm anh tổn thương, anh ở bên em chỉ là để trả th/ù em. Hồi mới kết hôn không nên m/ắng anh là đồ x/ấu xa cưỡng đoạt dân nữ, cũng không nên cố ý cho anh leo cây, bắt anh đợi ở ngoài rạp chiếu phim hai tiếng đồng hồ, càng không nên biết anh thích sạch sẽ mà còn lén bôi mứt lên áo sơ mi trắng của anh, là em đáng đời..."
Người phía sau đột nhiên im lặng, rồi hỏi: "Em bôi mứt ở đâu?"
"Áo sơ mi... cả ga trải giường nữa..."
"Chuyện xảy ra khi nào?"
"Thì... mới kết hôn chưa lâu, em muốn trả th/ù anh..."
Trước mắt tôi đột nhiên quay cuồ/ng, giây tiếp theo tôi đã nằm sấp trên đùi Thời Hoài Tự, "Chát!"
Một tiếng vỗ tay giòn tan vang lên trên lưng tôi, tê tê dại dại.
Nước mắt tôi lăn dài, đáng thương kêu lên: "Anh chưa nói là trước khi ly hôn còn bị bạo hành đâu đấy... C/ứu mạng…!"
"Anh có dùng lực đâu." Thời Hoài Tự bật cười vì tức: "Tang Ninh, em có ấu trĩ không đấy?"
Tôi ra sức giãy giụa, không chịu thua: "Sách 'Thành Công Học' có nói, phải đ/á/nh thẳng vào điểm yếu của đối thủ. Không phải anh muốn sạch sẽ sao? Em cứ phải làm bẩn ga trải giường của anh! Ly hôn cũng phải làm bẩn một lần!"
"Chát!" Lại một cái vỗ nữa.
Mặt tôi đỏ bừng: "Thời Hoài Tự, anh... anh đang s/ỉ nh/ục em... cho em một cái kết cục nhanh gọn đi!"
"Sợ em không chịu nổi một cái kết cục nhanh gọn đâu."
Anh bế tôi lên, tay chân dùng hết sức để kh/ống ch/ế sự giãy giụa của tôi, vẻ mặt nghiêm túc: "Được rồi, đừng khóc nữa, anh nói chuyện nghiêm túc đây. Em phải đóng một vở kịch với anh."
"Kịch gì?"
"Tống Thành Huy, là ba của Tống Diễn."