Nhưng kỳ lạ là trong lòng tôi không hề có cảm giác được c/ứu.
Tôi chỉ thấy lạnh.
Chúng tôi đi về phía tiếng hét.
Rừng cây rất rậm, ánh nắng gần như không xuyên xuống được.
Tôi đi cuối cùng, Triệu Minh đi bên cạnh tôi.
Bùi Triết và Vu Niên mở đường phía trước.
Bình luận vẫn liên tục quét qua.
[Sao tôi cảm thấy rợn người thế nhỉ.]
[Mọi người nói xem, bảo vật kia có thật không? Thật sự có thể khiến người ch*t sống lại à?]
[Ai biết được, nhưng phó bản này cấp SSS rồi, có chút đồ nghịch thiên cũng bình thường thôi.]
[Ánh mắt Bùi Triết nhìn Triệu Minh vừa rồi là ý gì? Anh ta nghi Triệu Minh sống lại nhờ bảo vật à?]
[Có khả năng, nếu không thì chẳng giải thích được tại sao bị x/é làm đôi còn sống.]
Tôi lén nhìn Triệu Minh một cái.
Cậu ta đi dưới ánh nắng, đường nét gương mặt rõ ràng, biểu cảm rất thả lỏng.
Không khác gì người bình thường.
“Nhìn gì vậy?”
Cậu ta đột nhiên quay đầu, đối diện với tầm mắt của tôi.
Tôi gi/ật mình, vội dời mắt đi.
“Không… không có gì.”
Cậu ta cười trầm một tiếng.
“Vậy sao mặt cậu đỏ thế?”
Tôi nghẹn lại.
“Tôi không có.”
“Tai cũng đỏ rồi.”
Theo bản năng, tôi che tai lại.
Bình luận phát đi/ên.
[A a a a a a!!!]
[Cậu ta đang trêu cậu ấy! Cậu ta đang trêu cậu ấy!]
[Tôi mặc kệ Triệu Minh thật hay giả, đôi này tôi ship trước!]
[Bùi Triết là ai? Không quen.]
[Ngài Bóng Ảnh là ai? Cũng không quen.]
[Mấy người tỉnh táo lại đi!!! Triệu Minh có thể là giả đấy!!!]
[Giả tôi cũng ship!!!]
Tôi tăng tốc bước chân, đi đến bên cạnh Bùi Triết, muốn cách Triệu Minh xa một chút.
Tim đ/ập quá nhanh.
Nhanh đến mức không bình thường.
Bùi Triết nhìn tôi một cái.
“Sao vậy?”
“Không sao.”
“Bụng vẫn ổn chứ?”
Tôi sững lại, không ngờ anh ta lại quan tâm chuyện này.
“Vẫn… vẫn ổn.”
Bùi Triết “ừ” một tiếng, không nói nữa.
Chỉ một câu hỏi ngắn ngủi, một tiếng đáp thản nhiên, cũng đủ khiến tôi nhận ra sự khác biệt rõ ràng giữa anh ta và Cố Ngôn.
Nếu là Cố Ngôn, anh sẽ dừng lại, sẽ đặt tay lên bụng tôi, sẽ cúi đầu hỏi tôi có đ/au không, có muốn nghỉ một lát không, có phải thứ trong bụng lại làm lo/ạn không.
Nhưng Bùi Triết chỉ hỏi một câu.
Giống như câu hỏi ấy không xuất phát từ lo lắng, mà chỉ là một bước x/ác nhận tình trạng của một đội viên có thể còn dùng được hay không.
Tôi không nói gì.
Vu Niên đi phía trước mở đường, thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn chúng tôi một cái.
Mỗi khi ánh mắt rơi lên người tôi, trong đó luôn mang theo chút soi xét.
Tôi rất không thoải mái, nhưng cũng không nói gì.
Đi khoảng một tiếng, rừng cây trước mắt bỗng trở nên rộng thoáng.
Phía trước xuất hiện một khoảng đất trống.
Giữa khoảng đất trống là một cây cổ thụ khổng lồ.
Rễ cây uốn lượn đan xen, trồi lên khỏi mặt đất, giống như từng con trăn lớn đang ngủ say.
Trước cây cổ thụ, có một bóng đen đang đứng.
Toàn thân đen kịt, đường nét mơ hồ.
Ngài Bóng Ảnh.
Tim tôi đột nhiên thắt lại.
Bình luận n/ổ tung.
[Xuất hiện rồi!!! BOSS cuối cùng!!!]
[Trời ơi áp lực quá, cách màn hình mà tôi cũng không dám thở.]
[Mọi người đừng quên, trong bụng bé thụ còn có con của hắn.]
[Sao tôi cảm thấy Ngài Bóng Ảnh này hơi kỳ kỳ, hình như nhỏ hơn rất nhiều?]
Ngài Bóng Ảnh chậm rãi xoay người.
Hắn không có mặt, nhưng tôi có thể cảm giác được hắn đang nhìn tôi.
Theo bản năng, tôi lùi lại một bước.
Lưng đụng phải một lồng ngựk ấm áp.
Triệu Minh đứng phía sau tôi.
Cậu ta vươn tay đỡ lấy vai tôi, giữ vững thân thể tôi.
“Đừng sợ.”
Không biết vì sao, rõ ràng người trước mặt là Ngài Bóng Ảnh, người sau lưng là Triệu Minh sống lại đầy khả nghi, tôi lại trong khoảnh khắc ấy cảm thấy câu “đừng sợ” này quen thuộc đến mức khiến sống mũi cay lên.
Bùi Triết giơ tay ra hiệu cho chúng tôi dừng lại.
Anh ta nhìn chằm chằm Ngài Bóng Ảnh, ánh mắt lạnh tĩnh.
“Bảo vật ở đâu?”
Ngài Bóng Ảnh không nói.
Hắn cứ đứng như vậy, không nhúc nhích.
Vu Niên nhíu mày.
“Đội trưởng, hình như hắn không để ý đến chúng ta.”
Bùi Triết không đáp, rút một con d/ao ngắn bên hông ra.
Anh ta tiến lên một bước.
Cuối cùng Ngài Bóng Ảnh cũng động.
Hắn nâng cánh tay lên, sương đen trào ra từ cơ thể hắn, lan về phía chúng tôi.
Nơi sương đen lướt qua, cỏ cây lập tức héo rũ, hóa thành tro bụi.
Sắc mặt Bùi Triết thay đổi, anh ta lùi về sau.
“Tản ra!”
Chúng tôi lập tức tản ra bốn phía.
Vu Niên trốn sau gốc cây, Triệu Minh kéo tôi chạy về phía khác.
Làn sương đen đuổi theo chúng tôi với tốc độ rất nhanh.
Tôi chạy chậm, bụng lại nặng trĩu, ép tôi thở không ra hơi.
Sương đen càng lúc càng gần.
Tôi thậm chí có thể ngửi thấy mùi mục rữa trong đó.
Xong rồi.
Tôi nhắm mắt lại.
Nhưng giây tiếp theo, sương đen lại vòng qua tôi.
Bình luận chấn động.
[Má?????]
[Sương đen không tấn công bé thụ????]
[Là vì thứ trong bụng à????]
[Chắc chắn rồi! Đó là một phần của Ngài Bóng Ảnh, đương nhiên sẽ không tấn công!]
[Vậy bây giờ bé thụ là trạng thái vô địch????]
Bùi Triết cũng nhìn thấy cảnh này.
Anh ta nheo mắt lại.
Đột nhiên, anh ta lao về phía tôi.
Tôi còn chưa kịp phản ứng, anh ta đã túm lấy cổ tay tôi.
Sau đó mạnh mẽ đẩy tôi về phía trước.
Tôi loạng choạng lao về phía Ngài Bóng Ảnh.
Trở thành tấm chắn của anh ta.
Sương đen lướt qua bên cạnh tôi.
Bùi Triết trốn sau lưng tôi, mượn cơ thể tôi để né đò/n tấn công.
Khoảnh khắc ấy, toàn thân tôi lạnh toát.
Không phải vì sương đen.
Mà vì bàn tay đẩy tôi ra phía trước kia quá dứt khoát, quá quen thuộc, dứt khoát đến mức giống như đã từng làm điều này trong ba năm trước.
Bình luận n/ổ tung.
[Má nó Bùi Triết, anh đang làm gì vậy????]
[Lấy bé thụ làm lá chắn th!t???? Anh còn là người không????]
[Tôi vừa mới nói đỡ cho anh, kết quả anh thế này à????]