Người Giữ Làng

Chương 26

12/04/2025 17:54

Trước khi rời làng, tôi đặc biệt đến miếu Thổ Thần một lần cuối.

Sau khi thành kính dập đầu mấy cái, từ trong miếu vọng ra tiếng thở dài n/ão nuột:

"Trần Bình An, ngươi phóng thích nữ q/uỷ trái phép, lại bị trục xuất khỏi tộc. Chức người canh giữ làng, ngươi không đủ tư cách giữ nữa.

Linh tuệ của ngươi trả về cho ngươi. Từ nay, làng Trần gia này... đừng bao giờ quay lại."

Tôi cảm nhận rõ luồng khí lạc vào cơ thể, đầu óc bỗng sáng rõ như tỉnh giấc mộng. Những điều mờ mịt bao năm bỗng chốc hóa giải.

Liếc nhìn pho tượng đất nện lặng lẽ, tôi quay lưng bước ra cửa.

"Úi giời! Thằng Đần mà biến thành soái ca rồi này!

Quả nhiên ánh mắt khác hẳn!

Nhìn ngầu như Ngô Ngạn Tổ ấy, đẹp trai vượt mặt cả tao luôn!"

Chu Bân nhảy cẫng lên quanh tôi, cố tình diễn trò. Tôi phát cho hắn một bạt tai:

"Tao tên Trần Bình An, không phải thằng Đần."

Hắn ôm đầu há hốc:

"Trời ơi! Đần ngộ đạo rồi!"

Tôi mỉm cười bỏ qua, tiếp tục xách túi nilon đi về phía trước. Chu Bân đã m/ua vé tàu, giờ chúng tôi sẽ cùng nhau đến Giang Thành.

Con đường xuống núi xuyên qua làng. Dân làng thấy tôi, ánh mắt đầy kh/inh miệt:

"Đồ yêu nghiệt! Cút nhanh đi!"

"Ở lại làm gì? Đi mà hại người khác!"

Lũ trẻ ném đ/á, hát nghêu ngao:

"Đần nhi yêu quái!

Hại cha hại mẹ tanh tao!

Cút đi đừng ngoảnh lại!"

Chu Bân gi/ận dữ muốn ch/ửi, bị tôi kéo lại. Tôi vác bao tải bước đi, để lại sau lưng dáng vẻ phóng khoáng:

"Yên tâm, ta sẽ không quay về."

Chiếc rương nhà tôi thực sự chứa đầy bạc nén - thứ bạc bị nguyền rủa. Cha mẹ tôi ch*t cũng vì nó. Mỗi nén bạc đổi một mạng người, nhà nào nhận nhiều, ch*t càng thảm.

Làng Trần gia... sẽ theo người canh giữ làng cuối cùng, vĩnh viễn biến mất khỏi thế gian này.

[Hết tập]

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
11 Trụ Sống Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm