Phòng nghỉ mà khách sạn sắp xếp nằm ở tầng trên nên Thẩm Quyết bế tôi lên đó.
Tôi nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng không nhịn được nữa bèn đưa tay đẩy anh một cái: "Thẩm Quyết, thắt lưng của anh cấn quá, về nhà đổi cái khác đi."
Sắc mặt Thẩm Quyết vừa mới dịu đi đôi chút lại sa sầm lại.
Anh nghiến răng nghiến lợi: "Biết rồi, cậu ngoan ngoãn nằm im đi."
Tôi chẳng hiểu chuyện gì đang diễn ra cả.
Vừa bước vào cửa phòng thì anh đã vội vàng buông tôi ra. Tôi thuận theo đó mà quấn ch/ặt chiếc áo khoác của anh chiếm lấy một góc sofa.
Thẩm Quyết không ngồi xuống mà quay lưng lại với tôi, đứng bên góc cửa sổ gọi điện thoại.
"Mang hai bộ quần áo đến đây, đừng lấy áo sơ mi trắng."
Nghe vậy tôi vô thức cúi đầu nhìn lại mình, chiếc áo sơ mi trắng ướt sũng dính sát vào người trông chẳng khác nào đang khoả thân là mấy...
Lúc này cảm giác x/ấu hổ mới muộn màng kéo đến khiến tôi phải lặng lẽ nắm lấy vạt áo của Thẩm Quyết che chắn kỹ hơn chút nữa.
Thẩm Quyết cúp điện thoại nghiêng đầu sang thì vừa vặn nhìn thấy động tác của tôi. Ngay tức khắc ánh mắt anh sầm xuống, yết hầu chuyển động lên xuống.
Nhưng khi mở miệng lại là một tràng cợt nhả: "Cậu có phải Omega nhỏ bé mềm mại đâu, ai thèm nhìn cậu chứ."
"Nếu là Omega thì anh lập tức nhìn đắm đuối chứ gì."
Tôi bĩu môi, lại kéo kéo vạt áo.
Thẩm Quyết vẫn giữ nguyên tư thế nghiêng đầu, trêu chọc: "Nói nghe cứ như cậu đang gh/en ấy nhỉ."
Tôi ngẩn người, tự ngẫm lại thì đúng là có chút chua loét thật. Nhưng mà trời đất ơi, tôi đâu có ý đó đâu.
Thẩm Quyết thở dài một cách cường điệu, quay mặt đi: "Nhanh như vậy đã yêu tôi rồi sao? Quả nhiên đinh lực của Beta kém thật mà."
Tôi ngượng chín cả mặt, "phì phì phì" vài tiếng: "Bớt tự dát vàng lên mặt mình đi."
Tôi và anh mới đấu võ mồm được vài câu thì quần áo đã được mang tới.
Thẩm Quyết dứt khoát cởi phăng chiếc áo bẩn ra, một vết s/ẹo dài vắt chéo từ vai trái xuống tận eo trước ng/ực anh hiện lên vô cùng chói mắt, ngoài ra còn có vô số vết thương lớn nhỏ khác nhau. Xem ra hồi còn trong quân đội người này cũng có chút thành tích thực sự.
Chương 5:
Tôi ngoảnh mặt đi, không được tự nhiên mà sờ sờ sau gáy. Dường như tuyến thể đã thoái hóa lại đang nhói đ/au âm ỉ.
Thẩm Quyết thay đồ xong, thấy tôi vặn vẹo lúng túng thì cười khẩy: "Được rồi, tôi ra ngoài, không ai nhìn cậu đâu, mau thay đi công chúa."
Tôi khẽ thở dài, thôi bỏ đi, chuyện chẳng ai thèm nhớ, tôi nhớ lâu như vậy làm gì chứ.