Để dụ tôi đi xem mắt, bố tôi dùng đủ mọi cách, đến cả người trong mấy vòng qu/an h/ệ nhỏ bé như này cũng đào ra được!

Đối phương rất thoải mái: “Tối nay em hẹn một người đàn ông đ/ộc thân, anh đến không?”

Tôi: “Hai người hẹn hò, anh đến làm gì?”

Cô ấy: “Đứng bên quan sát.”

Quan điểm sống của tôi bị chấn động dữ dội.

“.... Không phù hợp đâu.”

“Sao lại không phù hợp? Anh không thích mấy thứ này sao?”

Không được, cứ thế này thì danh tiếng của tôi…tuy bản thân nó cũng chẳng ra gì, nhưng tuyệt đối không thể trở nên bi/ến th/ái được!

Tôi hít một hơi sâu, định giải thích cho rõ thì cô ấy gửi một vị trí: “Ha ha lừa anh đấy, cùng đi ăn cơm thôi, đối phó với gia đình.”

Tôi dùng phần mềm bản đồ mở ra, là một khách sạn.

“?”

“Ồ, quên nói, ba người ăn nhé, ăn xong em tiếp tục hẹn hò, dĩ nhiên anh ở lại cũng được.”

Sao lại quay về chủ đề cũ rồi!

Ngón tay tôi vô tình chạm vào định vị, giọng nói điện tử báo tên khách sạn đích đến.

Thẩm Phan ở giường dưới bỗng lên tiếng: “Cậu ra ngoài à?”

Lúc đó, tôi không biết bên nào khiến đầu óc mình rối bời hơn.

Quay đầu lại, tôi va phải đôi mắt đen sẫm của hắn, tim tôi gi/ật thót.

Hình như bên này phiền phức hơn.

Thôi thì đi ăn cơm vậy.

“Ừm ừm, xem mắt.”

“Xem mắt mà đi khách sạn?”

“Đúng ha ha…”

Tôi trèo xuống giường, “Đối phương khá thú vị, đi gặp một chút.”

......

Thẩm Phan im lặng một lúc, nghiến răng nói: “Quan Khắc, cậu đúng là đồ bản tính khó dời.”

Sao đột nhiên ch/ửi người ta thế!

Bản tính tôi thế nào chứ...... Ồ, không lẽ hắn nghĩ tôi lại đi tán gái?

“Không phải như cậu nghĩ đâu, có hai người mà.”

Thẩm Phan bỗng cao giọng: “Còn chơi nhiều người nữa?!”

“Cái gì nhiều người....”

Tôi sững sờ, “Không phải loại đó!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi phu quân biến ta thành mèo rồi vứt bỏ, ta được bệ hạ nhặt về

Chương 8
Quốc sư Trần Ngật chán ghét thê tử Tống Noãn phiền nhiễu, liền biến nàng thành mèo nhỏ rồi vứt bỏ giữa trời tuyết, lại quên mất việc tìm về. Tống Noãn rơi xuống hồ băng suýt chút nữa chết rét, may được Bệ hạ cứu giúp rồi đem về làm ngự miêu mà sủng ái. Ăn cá khô, ngủ long tháp, lại có giường riêng, cuộc sống còn khoái lạc hơn cả lúc làm Quốc sư phu nhân. Khi Trần Ngật cuối cùng nhớ tới nàng, Tống Noãn liền cự tuyệt hồi phủ: "Làm phu nhân của ngài, chẳng bằng làm mèo của Bệ hạ!" Càng kinh ngạc hơn, sau khi nàng tháo bỏ ngọc bội đính ước, tướng mạo lại hiển lộ vận mệnh mẫu nghi thiên hạ... Truyện cổ đại ngọt sủng, trước ngược sau ngọt, kết cục viên mãn.
Cổ trang
Ngôn Tình
3