Độc Tôn Tam Giới

Chương 779: Đan thành ban thưởng 2

05/03/2025 21:23

- Nếu ngươi không phải người Đan Trì Thánh giả coi trọng, có lẽ hôm nay, lão phu sẽ lo lắng cho ngươi nếm thử.

Giang Trần cười cười, cũng biết Vân Niết trưởng lão nói là lời thật. Đứng trên lập trường của Vân Niết trưởng lão, ôm thái độ hoài nghi đối với một người trẻ tuổi, cũng là bình thường.

- Giang Trần, lão phu tự giới thiệu thoáng một phát. Ta tên Vân Niết, là trưởng lão do cung chủ đời trước tự mình bổ nhiệm, sau khi Đan Trì cung chủ tiền nhiệm, càng lập ta làm Thái Thượng trưởng lão. Hôm nay trong trưởng lão đoàn, có ba Thái Thượng trưởng lão. Ta là một cái trong số đó. Ta chưởng quản Bản Thảo Đường; Kim Cốc trưởng lão chưởng quản Xuân Thu Đường; còn có Liên Thành trưởng lão cơ hồ lánh đời không ra, phụ trách Bản Võ Đường.

Giang Trần nghe vậy, hơi kinh hãi:

- Nguyên lai trưởng lão ngài là đường chủ Bản Thảo Đường, tiểu tử thật sự không biết, có chỗ thất lễ, kính xin Vân Niết trưởng lão thông cảm.

Vân Niết trưởng lão khoát tay chặn lại, cười nói:

- Tiểu tử ngươi chớ làm bộ với ta. Bảy tám trưởng lão của Bản Thảo Đường chiêu nạp ngươi, ngươi cũng dám cự tuyệt. Tuy lão phu là đường chủ Bản Thảo Đường, mặt mũi cũng không hơn bảy tám người bọn hắn cộng lại a.

- Bị chê cười, bị chê cười.

Giang Trần liên tục nói, lại lập tức nghiêm mặt.

- Chỉ là tiểu tử trời sinh tính tản mạn, mấy vị trưởng lão kia muốn ta làm đan đồng. Tiểu tử cân nhắc đến ước thúc quá nhiều, cho nên mới cự tuyệt.

Đây cũng là lời nói thật.

Làm đan đồng cho người, nói trắng ra, là trợ thủ kêu đến hét đi. Tính cách của Giang Trần tản mạn, đời trước cùng đời này, đều không có thói quen làm tạp dịch cho người.

Cho nên, đối với những trưởng lão kia chiêu nạp, nhất định là cự tuyệt. Nói sau, th/ù lao của những trưởng lão kia, so với cái giá khi làm đan đồng, thật sự là không có ý nghĩa.

- Ngươi cự tuyệt bọn hắn, rất đúng.

Vân Niết trưởng lão cười nói.

- Muốn trách, chỉ trách tầm mắt của bọn họ không đủ. Coi thiên tài đỉnh cấp như ngươi, trở thành thiên tài đan đạo bình thường đối đãi. Lão phu vẫn là câu nói kia, ngươi muốn đến Bản Thảo Đường, đại môn của Bản Thảo Đường tùy thời rộng mở cho ngươi. Lão phu đảm bảo, không có ai dám bởi vì sự tình lúc trước mà trả đũa ngươi, thậm chí xa lánh ngươi.

- Trọng yếu nhất là, thiên phú đan đạo của ngươi cao như vậy, mà Bản Thảo Đường thường xuyên có nhiều nhiệm vụ luyện đan. Loại nhiệm vụ này, ban thưởng rất nhiều. Nếu như ngươi với tư cách Đan sư của Bản Thảo Đường tham dự luyện chế, sẽ để cho ngươi đạt được rất nhiều tài nguyên. Ta tin tưởng ngươi vừa tới Đan Càn Cung, đối với tài nguyên hẳn là rất bức thiết. Bằng không thì ngươi sẽ không mạo hiểm đến nhận nhiệm vụ Bát Tinh a?

Vân Niết trưởng lão cũng thành thật với nhau, đứng ở vị trí của hắn, nói ra lời này với một trẻ người tuổi, đúng là khó được, cũng là xuất phát từ tâm ái tài.

Giang Trần gật đầu:

- Trưởng lão ưu ái như vậy, Giang Trần khắc trong tâm khảm. Nếu như một ngày kia ta muốn gia nhập đường nào đó, nhất định sẽ ưu tiên Bản Thảo Đường.

Hiện tại Giang Trần còn không làm rõ qu/an h/ệ trong tông môn, cũng không vội gia nhập đường nào.

Tuy hắn biết, Bản Thảo Đường là thế lực Top 3 ở Đan Càn Cung. Nhưng Giang Trần không có ý định vội vã gia nhập.

Ánh mắt của Vân Niết trưởng lão thâm thúy, nhìn Giang Trần một lát, mới khẽ gật đầu.

Thiên tài chính thức nên như vậy, không dễ dàng làm bất luận quyết định gì. Bất luận thời điểm nào, cũng có thể bảo trì ý nghĩ thanh tỉnh, không bị bất luận lợi dụ gì cải biến lập trường của mình.

Giang Trần biểu hiện như vậy, nằm trong dự liệu của Vân Niết trưởng lão.

- Bây giờ lão phu càng thêm bội phục ánh mắt của Đan Trì Thánh giả, ngươi là di châu của liên minh 16 nước, vậy mà hắn có thể từ trong liên minh 16 nước đào ngươi ra, thật là làm cho lão phu không bội phục cũng không được. Giang Trần, cố gắng lên, đừng làm cho Đan Trì Thánh giả thất vọng. Ở phương diện ủng hộ ngươi, lập trường của Đan Trì Thánh giả và lão phu là nhất trí.

Vân Niết trưởng lão cổ vũ vài câu.

Lúc đang nói, bỗng nhiên ngoài cửa có một gã tùy tùng đi tới:

- Trưởng lão, Bản Thảo Đường Lệnh Hồ trưởng lão tới chơi.

Lệnh Hồ trưởng lão? Giang Trần nghe được cái tên này, lập tức nhớ tới những trưởng lão chiêu nạp hắn kia. Lệnh Hồ Nhàn này là người thứ nhất xuất hiện.

Vân Niết trưởng lão khoát tay chặn lại:

- Nói ta đang luyện đan, không gặp.

Tùy tùng kia gật đầu, liền đi ra ngoài.

Vân Niết trưởng lão hừ nhẹ một tiếng:

- Cả đám đều muốn đi cửa sau, lẽ nào lại như vậy? Chỉ cần lão phu chưởng quản Bản Thảo Đường một ngày, thì mơ tưởng đi cửa sau. Đúng rồi, Giang Trần, Lệnh Hồ Nhàn này, cũng là một trong các trưởng lão chiêu nạp ngươi a?

Giang Trần không phủ nhận, gật đầu.

- Ngươi có biết, hắn tới bái phỏng lão phu, là vì chuyện gì không?

Giang Trần mờ mịt lắc đầu, nhìn Vân Niết trưởng lão tức gi/ận, hẳn là sự tình tương đối trọng yếu. Lệnh Hồ Nhàn này, ước chừng là đến cầu tình, đi cửa sau a.

Chỉ có điều Vân Niết trưởng lão rất nguyên tắc, tuyệt không cho phép bất luận kẻ nào đi cửa sau.

- Lệnh Hồ Nhàn này đến động phủ của ta, hắn không phải người thứ nhất, cũng sẽ không là người cuối cùng.

Vân Niết trưởng lão than nhẹ.

- Bản Thảo Đường có hơn hai mươi trưởng lão, chí ít có nửa số đều tới đây. Lệnh Hồ Nhàn này, đã đến lần thứ hai rồi.

- Giang Trần, lần trước Lệnh Hồ Nhàn tìm ngươi, nhất định là cùng việc này có qu/an h/ệ.

- A? Đến cùng là vì chuyện gì?

Giang Trần ngược lại có chút tò mò.

- Hết thảy, đều chỉ vì danh ngạch đấu đan Huyễn Ba Sơn kia.

Vân Niết trưởng lão thở dài.

- Tại Vạn Tượng Cương Vực, có một nơi tên Huyễn Ba Sơn, là chỗ thừa thải Linh Dược. Huyễn Ba Sơn này, vốn thuộc về hoàng thất của Vạn Tượng đế quốc kh/ống ch/ế. Từ khi Vạn Tượng đế quốc diệt vo/ng, quyền sở hữu Huyễn Ba Sơn này, một mực đều có tranh luận. Tất cả đại tông môn giằng co, đấu đến túi bụi, cuối cùng vẫn không định được quyền sở hữu. Cho nên, quyền sở hữu Huyễn Ba Sơn này, đến nay còn để đó. Nhưng Linh Dược bên trong, lại để cho tất cả thế lực lớn của Vạn Tượng Cương Vực thèm chảy nước miếng. Vì tranh đoạt Linh Dược, tất cả đại tông môn đều thường xuyên xuất hiện giao chiến, tử thương rất nhiều. Cuối cùng tất cả tông môn đều cảm thấy tiếp tục như vậy không phải biện pháp. Cho nên lẫn nhau ước định, mỗi ba mươi năm tổ chức một lần đấu đan đại hội, theo thành tích đấu đan đại hội, đến phân phối danh ngạch tiến vào Huyễn Ba Sơn hái th/uốc.

Vân Niết trưởng lão nói ra bí văn này, Giang Trần lại chưa từng nghe qua. Hiển nhiên loại sự tình này, chỉ sợ bốn đại tông môn của liên minh 16 nước, là căn bản không có tư cách tham dự.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời Chưa Tỏ

Chương 13
Tôi giả trai cong thành thẳng để được bao nuôi, đến tháng thứ ba thì bạch nguyệt quang của Kim Chư về nước. Còn anh ta lại bị điều sang Nam Phi. Trước khi đi, anh ta dặn đi dặn lại tôi: “A Tuần tính cách hướng nội. Nếu em ấy có yêu cầu gì, cậu nhất định phải đáp ứng.” Tôi lập tức gật đầu đồng ý. Tuần đầu tiên anh ta rời đi, Văn Tuần dọn vào phòng ngủ của tôi, tôi không dám từ chối. Nửa tháng sau, anh ấy tỏ tình với tôi. Tôi do dự hai giây rồi đồng ý. Về sau, Kim Chư gọi điện hỏi thăm tình hình của bọn tôi. Văn Tuần khẽ vỗ lên eo tôi, giọng điệu mập mờ: “Anh yên tâm, cậu ấy hầu hạ tôi… rất tốt.”
152
6 Ngọc Tẩy Nữ Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Trọng Sinh Trở Lại, Alpha Cũ Và Bé Con Đều Là Của Tôi

8
Năm thứ năm kết hôn với Kỳ Liên Hách, tôi phát hiện một tấm ảnh gia đình. Trong ảnh, anh ôm một Omega, trong lòng người kia còn có một đứa bé, đường nét mày mắt giống anh đến ba phần. Tôi là Beta, xác suất mang thai chỉ có một phần một trăm nghìn. Tôi rất bình tĩnh đề nghị ly hôn với anh, nào ngờ trên đường đi ly hôn lại gặp tai nạn xe. Tôi chết rồi lại sống lại, quay về thời đại học. Lần này, đối mặt với Kỳ Liên Hách, tôi phát huy đến cực hạn sự ngang ngược kiêu ngạo của một thiếu gia nhà giàu, khiến anh triệt để trở thành một con chó phía sau tôi. “Kỳ Liên Hách, anh có thôi đi không? Một ngày không nhắc chuyện con cái bên tai tôi là anh chết à?” Khi Kỳ Liên Hách lần thứ N cố ý vô tình nhắc đến trẻ con trước mặt tôi, tôi đá đổ thùng rác, trút hết cơn giận đã kìm nén từ lâu lên người anh. Kỳ Liên Hách im lặng vài giây, cúi người thu dọn rác, vừa dọn vừa buồn bực xin lỗi. “Xin lỗi, Tiểu Bùi, tôi không biết em bài xích chuyện này đến vậy.” “Mẹ kiếp, trước khi kết hôn tôi đã nói với anh rồi, tôi không thích trẻ con.” “Anh muốn có con thì đi tìm Omega đi, tôi có cầu xin anh kết hôn với tôi đâu.”
ABO
Boys Love
14