Tôi không biết nhà ở đâu cả!

Trước kia nghe mấy bạn nữ bàn về tiểu thuyết trọng sinh, còn bảo nhân vật sẽ có ký ức kiếp trước.

Giờ thì hay rồi, tôi chẳng biết gì về Tạ Trần hết.

Quả nhiên tiểu thuyết toàn lừa người.

Nghe thấy đâu đó không xa vang lên tiếng nhạc khiêu vũ quảng trường, tôi men theo âm thanh đi tới.

Chợ đêm không lớn, môi trường thì đúng chuẩn bẩn – lo/ạn – tạp.

Tôi tìm được một cô trung niên đang nghỉ giữa buổi, vừa định bắt chuyện dò hỏi số nhà của Tạ Trần—

Thì trong tầm mắt bỗng có một quả bóng rổ bay vụt tới với tốc độ cực nhanh!

Theo bản năng của dân thể thao, tôi trở tay bắt gọn.

Lòng bàn tay đ/au rát.

Cú ném này không phải ném nhầm — là cố ý.

"Ối chà, thằng con hoang này được đấy, còn gọi thêm đồng bọn nữa cơ à?"

Tôi theo tiếng nhìn qua.

Một đám du côn ngậm th/uốc lá, tóc tai phảng phất mùi gia tộc táng ái đang đứng đó.

Cô trung niên dường như quen cảnh này rồi, xua tay:

"Đi đi đi, qua chỗ khác gây sự, đừng có ở đây làm bẩn mắt tao."

Kế hoạch bị phá, tôi rất khó chịu, vừa định tiến lên—

Thì cánh tay đột nhiên bị người ta kéo lại.

"Không liên quan đến cậu, mau đi đi."

Tôi quay đầu lại.

Trước mặt là một thiếu niên da rất trắng, diện mạo thư sinh nho nhã.

Nhìn cái là biết kiểu học sinh ba tốt.

Hơn nữa, hẳn còn là học bá.

Bởi ngay chỗ cậu ta vừa đứng, vẫn còn bày cả bài tập.

Vậy nên—

Quả bóng lúc nãy, là tôi đỡ giúp cậu ta.

Chưa kịp phản ứng, tên cầm đầu đám du côn đã khoác tay lên vai tôi.

"Nhóc gan to nhỉ? Muốn cùng nó quỳ xuống lau giày cho tao à?"

Mùi nicotine chua hôi xộc thẳng vào mũi.

Tôi nghiêng đầu tránh đi, liếc mắt quét qua mấy tên xung quanh, kh/inh khỉnh:

"Mày cũng xứng à?"

Đánh nhau á?

Ông đây chưa bao giờ sợ.

"Mẹ nó mày——!"

Tên cầm đầu ấn cổ tôi xuống đất.

Tôi thuận thế tương kế tựu kế, nắm ch/ặt cánh tay đang khoác vai tôi của hắn, dùng lực kéo mạnh.

Rầm.

Tên đó ngã sõng soài ngay trước mặt tôi.

Chỉ là cơ thể này quá yếu, tôi cũng mất trọng tâm, đ/ập xuống theo.

"Ọe! Đệt, mày là cái đồ chó——"

Tên du côn bị tôi đ/è trúng, thẹn quá hóa gi/ận, lật người cưỡi lên tôi, đ/ấm thẳng một quyền vào mặt.

Kính bị đ/á/nh văng ra.

"Cảnh sát tuần tra tới rồi!"

Không biết từ đâu vang lên một tiếng hét.

Mấy tên du côn mặt biến sắc.

Tên cầm đầu càng bực bội, nhổ toẹt một bãi đờm.

"Đệt, mày đợi đấy, đừng để tao gặp lại mày!"

Tôi nằm trên đất, tầm nhìn còn hơi choáng váng.

Cái thân thể rá/ch nát gì thế này, ngay cả giả vờ ngầu cũng không nổi.

"Cậu… không sao chứ?"

Trong tầm mắt tôi là một đôi tay thon dài, các khớp xươ/ng rõ ràng, rất đẹp.

Tôi nheo mắt nhìn lên.

Không đeo kính, cậu học sinh ngoan kia trông lại có chút quen mắt.

Tôi nắm tay cậu ta, ngồi dậy.

Đối phương còn rất chu đáo, đưa lại kính cho tôi.

"Tròng kính vỡ rồi. Cậu không nên cố chấp như vậy."

Hả?

Exm?

"Bảo vệ bản thân không gọi là cố chấp, đó gọi là tự vệ."

Tôi suýt nữa buột miệng nói ra—

Cậu bị b/ắt n/ạt là đáng lắm.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đồng Trần

Chương 36
Trúc mã tôi thầm mến say rượu, tôi lén hôn anh, nhưng anh đã tỉnh từ lúc nào không hay, lạnh lùng bóp cổ tôi rồi dùng sức đẩy mạnh về phía sau: "Đủ chưa?" "Cậu nhầm lẫn gì rồi thì phải, tôi không có hứng thú với đàn ông." Sau này, trong một trò chơi, tôi bốc trúng hình phạt phải hôn sâu một người đàn ông khác trong một phút. Ứng Dữ Trần - kẻ từng bảo không có hứng thú với đàn ông - bỗng dưng tức giận kéo tôi lại. "Cậu ấy không muốn." "Chơi có chơi có chịu, để không làm mất hứng của mọi người, chai rượu này tôi sẽ uống thay cậu ấy." Nào ngờ đối phương vẫn không chịu buông tha, giữ chặt chai rượu của anh rồi khiêu khích: "Anh là gì của cậu ta, dựa vào đâu mà đòi uống thay?" Nghe vậy, Ứng Dữ Trần quay đầu lại, giáng xuống môi tôi một nụ hôn thật mạnh: "Bây giờ thì được rồi chứ?" Tôi ngớ người.
0
4 Tắt đèn Chương 8
7 Nốt tử thi Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Lúm đồng tiền hoa

Chương 6
Thiếp thân từng trải qua hai đời phu quân. Bởi hai mối nhân duyên này mà danh tiếng tại kinh thành vang dội. Đặc biệt là chuyện Tạ Từ cưỡng ép cưới thiếp làm vợ. Vì thiếp mà chàng mất đi vị thế thiếu chủ Tạ gia, bị gia tộc chèn ép, đành phải tìm đường mưu sinh khác. Ba năm trôi qua, chàng hối hận, cúi đầu trước gia tộc, viết giấy hòa ly cùng thiếp: "Có tình chẳng thể uống nước mà no, chuyện năm xưa chung quy là ta quá đường đột. Sau này, ta sẽ sai người gửi ngân lượng để an bài quãng đời còn lại của nàng." Chàng trở về Tạ gia, làm lại lang quân Tạ thị, đón rước quý nữ môn đăng hộ đối. Còn thiếp, bị mắng là "hồ ly tinh", bị người đời ruồng bỏ. Mối nhân duyên cưỡng ép đoạt lấy đó, dường như chỉ mình thiếp phải gánh chịu mọi tội lỗi. Mở mắt tỉnh dậy, thiếp muốn thay đổi lối sống, không bao giờ muốn bị người ta tranh giành qua lại nữa.
Cổ trang
Tình cảm
Ngôn Tình
0
Tô Kiều Chương 6
Lệnh Dung Chương 11