Tôi không biết nhà ở đâu cả!

Trước kia nghe mấy bạn nữ bàn về tiểu thuyết trọng sinh, còn bảo nhân vật sẽ có ký ức kiếp trước.

Giờ thì hay rồi, tôi chẳng biết gì về Tạ Trần hết.

Quả nhiên tiểu thuyết toàn lừa người.

Nghe thấy đâu đó không xa vang lên tiếng nhạc khiêu vũ quảng trường, tôi men theo âm thanh đi tới.

Chợ đêm không lớn, môi trường thì đúng chuẩn bẩn – lo/ạn – tạp.

Tôi tìm được một cô trung niên đang nghỉ giữa buổi, vừa định bắt chuyện dò hỏi số nhà của Tạ Trần—

Thì trong tầm mắt bỗng có một quả bóng rổ bay vụt tới với tốc độ cực nhanh!

Theo bản năng của dân thể thao, tôi trở tay bắt gọn.

Lòng bàn tay đ/au rát.

Cú ném này không phải ném nhầm — là cố ý.

"Ối chà, thằng con hoang này được đấy, còn gọi thêm đồng bọn nữa cơ à?"

Tôi theo tiếng nhìn qua.

Một đám du côn ngậm th/uốc lá, tóc tai phảng phất mùi gia tộc táng ái đang đứng đó.

Cô trung niên dường như quen cảnh này rồi, xua tay:

"Đi đi đi, qua chỗ khác gây sự, đừng có ở đây làm bẩn mắt tao."

Kế hoạch bị phá, tôi rất khó chịu, vừa định tiến lên—

Thì cánh tay đột nhiên bị người ta kéo lại.

"Không liên quan đến cậu, mau đi đi."

Tôi quay đầu lại.

Trước mặt là một thiếu niên da rất trắng, diện mạo thư sinh nho nhã.

Nhìn cái là biết kiểu học sinh ba tốt.

Hơn nữa, hẳn còn là học bá.

Bởi ngay chỗ cậu ta vừa đứng, vẫn còn bày cả bài tập.

Vậy nên—

Quả bóng lúc nãy, là tôi đỡ giúp cậu ta.

Chưa kịp phản ứng, tên cầm đầu đám du côn đã khoác tay lên vai tôi.

"Nhóc gan to nhỉ? Muốn cùng nó quỳ xuống lau giày cho tao à?"

Mùi nicotine chua hôi xộc thẳng vào mũi.

Tôi nghiêng đầu tránh đi, liếc mắt quét qua mấy tên xung quanh, kh/inh khỉnh:

"Mày cũng xứng à?"

đá/nh nhau á?

Ông đây chưa bao giờ sợ.

"Mẹ nó mày——!"

Tên cầm đầu ấn cổ tôi xuống đất.

Tôi thuận thế tương kế tựu kế, nắm ch/ặt cánh tay đang khoác vai tôi của hắn, dùng lực kéo mạnh.

Rầm.

Tên đó ngã sõng soài ngay trước mặt tôi.

Chỉ là cơ thể này quá yếu, tôi cũng mất trọng tâm, đ/ập xuống theo.

"Ọe! Đệt, mày là cái đồ chó——"

Tên du côn bị tôi đ/è trúng, thẹn quá hóa gi/ận, lật người cưỡi lên tôi, đ/ấm thẳng một quyền vào mặt.

Kính bị đá/nh văng ra.

"Cảnh sát tuần tra tới rồi!"

Không biết từ đâu vang lên một tiếng hét.

Mấy tên du côn mặt biến sắc.

Tên cầm đầu càng bực bội, nhổ toẹt một bãi đờm.

"Đệt, mày đợi đấy, đừng để tao gặp lại mày!"

Tôi nằm trên đất, tầm nhìn còn hơi choáng váng.

Cái thân thể rá/ch nát gì thế này, ngay cả giả vờ ngầu cũng không nổi.

"Cậu… không sao chứ?"

Trong tầm mắt tôi là một đôi tay thon dài, các khớp xươ/ng rõ ràng, rất đẹp.

Tôi nheo mắt nhìn lên.

Không đeo kính, cậu học sinh ngoan kia trông lại có chút quen mắt.

Tôi nắm tay cậu ta, ngồi dậy.

Đối phương còn rất chu đáo, đưa lại kính cho tôi.

"Tròng kính vỡ rồi. Cậu không nên cố chấp như vậy."

Hả?

Exm?

"Bảo vệ bản thân không gọi là cố chấp, đó gọi là tự vệ."

Tôi suýt nữa buột miệng nói ra—

Cậu bị b/ắt n/ạt là đáng lắm.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
374
2 Ôn Cố Chương 13
8 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
9 Bên vực thẳm Chương 6
11 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm