Gần tôi nhất là một nam sinh mặc bộ đồ thể thao màu xám. Mặt anh ta... không, anh ta không có mặt. Da mặt anh ta bị l/ột sạch, lộ ra những thớ cơ đỏ hỏn. Và trên khối huyết nhục đó, người ta đóng đinh một cuốn sách đang mở. Trang sách phập phồng theo từng nhịp thở của anh ta. Trên đó viết chi chít các bài mẫu tiếng Anh.
"As far as I am concerned..." Anh ta vừa đi vừa lẩm bẩm, giọng nói phát ra nghẹn đặc từ phía sau trang sách ấy.
Còn trên trần nhà, cô gái không chân kia đang bò ngược như một con thạch sùng. Mái tóc dài của cô ta rủ xuống, lướt qua đỉnh giá sách, làm bụi bay m/ù mịt.
"Đừng trốn nữa." Giọng cô ta vang lên từ trên đỉnh đầu, mang theo vẻ giễu cợt: "Tao đã ngửi thấy mùi của mày rồi."
"Đó là mùi của sự lo âu."
"Chỉ có bộ n/ão lo âu nhất mới có thể làm ra cuốn sách hoàn mỹ nhất. N/ão của mày chắc chắn rất tươi ngon, ông Cố sẽ thích lắm cho xem."
Tách. Một giọt chất lỏng đặc quánh rơi xuống mu bàn tay tôi.
Tôi cúi đầu nhìn, là mực. Nhưng thứ mực này âm ấm, còn thoang thoảng mùi m.á.u tanh.
Tôi đột ngột ngẩng đầu, vừa vặn chạm phải gương mặt treo ngược bị khâu miệng trên trần nhà!
Cô ta đã phát hiện ra tôi rồi!
"Tìm thấy mày rồi... bìa sách mới!"
5.
Tôi thét lên một tiếng, vớ đại một cuốn sách bìa cứng trên giá nhắm thẳng vào cô ta mà ném tới. Cuốn sách đ/ập trúng mặt cô ta như đ/ập vào một tảng thịt thối, phát ra một tiếng bộp đục ngầu.
Thừa dịp cô ta đang lảo đảo, tôi cắm đầu chạy thục mạng. Nhưng vì quá hoảng lo/ạn, tôi đ.â.m sầm vào một gian phòng nhỏ nằm ở góc phòng đọc.
Nơi này không có giá sách, chỉ có một chiếc bàn thao tác khổng lồ loang lổ vết dầu mỡ. Mùi long n/ão trong không khí nồng nặc đến mức nghẹt thở, trộn lẫn với mùi keo dán và mùi formalin gay gắt.
Mượn ánh trăng xuyên qua khe cửa, tôi nhìn rõ những thứ trên bàn. Một con d.a.o rọc giấy vẫn còn đang rỉ m.á.u. Một thùng keo sữa trắng xóa. Và vài tấm... da đang được căng cố định trên khung gỗ.
Những tấm da đó đã được xử lý, bào mỏng dính, trông b/án trong suốt như giấy da cừu. Bên cạnh đặt một cây b.út lông cực nhỏ và một đĩa "mực" đỏ. Tôi ghé sát nhìn, đĩa mực vẫn chưa khô. Trên tấm da người đang căng cứng kia đã viết một dòng chữ bằng lối chữ nhỏ nhắn, nắn nót: [Tên sách: Toán cao cấp (Tập 1)].
[Nguyên liệu: Trương X, nam, 22 tuổi, t.ử vo/ng đêm trước kỳ thi cao học năm 2021.].
[Ghi chú: Thí sinh này có tư duy logic cực mạnh, vân vỏ n/ão rõ ràng, là hàng thượng phẩm.].
Dạ dày tôi nhộn nhạo như muốn lộn ngược ra ngoài. Té ra "làm sách" mà ông Cố nói chính là nghĩa này. Lão l/ột da những thí sinh đột t.ử trong thư viện hoặc những kẻ lọt vào mắt xanh của lão để làm bìa; móc n/ão họ ra làm "mực"; nghiền xươ/ng họ thành bột để làm bột giấy. Lão cho rằng làm vậy là có thể lưu giữ kiến thức một cách "vĩnh hằng".
"Không chỉ có vậy đâu..." Một giọng nói âm u đột ngột vang lên ở cửa.
Tôi gi/ật nảy mình quay lại. Ông Cố đã đứng ở cửa gian phòng nhỏ từ lúc nào. Tay lão cầm cái chổi lông gà, nếp nhăn trên mặt kẹt đầy bụi bẩn và vết m.á.u khô. Lão nhìn tôi như nhìn một miếng thịt lợn chuẩn bị lên kệ.
"Đám sinh viên bây giờ đầu óc chẳng ra sao cả. Học trước quên sau, phí phạm quá." Ông Cố từng bước tiến vào, tiện tay đóng c.h.ặ.t cửa lại: "Lão đây là đang giúp các cháu thôi. Chỉ cần làm thành sách, kiến thức sẽ khắc sâu lên người các cháu mãi mãi, kiếp sau đầu t.h.a.i cũng không quên được."
"Cháu nhìn những đứa nhỏ ngoài kia xem, chăm chỉ biết bao. Sau khi biến thành sách, chúng không cần ngủ, cũng chẳng cần ăn, có thể học tập suốt hai mươi bốn giờ."
"Chẳng phải đây là thứ các cháu hằng mơ ước sao?" Lão giơ cao cái chổi lông gà trong tay.
Lúc này tôi mới nhận ra, đó hoàn toàn không phải chổi lông gà. Đó là một cây roj được bện từ vô số sợi tóc người, trên đầu roj còn treo lủng lẳng mấy chiếc răng.
"Lại đây nào, cháu gái." Ông Cố cười lộ hàm răng vàng: "Bộ da này của cháu trắng thật đấy, rất hợp để làm bản đóng bìa cứng cho bộ 'Một ngàn câu hỏi của Tiêu Tú Vinh'."
6.
Gian phòng nhỏ chưa đầy mười mét vuông, tôi lùi không còn đường tiến.
Ông Cố vung cây roj bện bằng tóc người, quất xuống một cú cực mạnh.
Chát! Roj quất lên bàn thao tác, vụn gỗ b.ắ.n tung tóe. Những chiếc răng trên roj cào qua mặt bàn, phát ra những tiếng rít ch.ói tai. Tôi chật vật lăn sang một bên, vớ đại một lọ keo dán trên bàn ném trả đũa.
Ông Cố nghiêng đầu né được, động tác linh hoạt đến mức hoàn toàn không giống một lão già đã ngoài bảy mươi.
"Kháng cự à? Tốt lắm." Ánh mắt lão càng thêm hưng phấn, "Càng kháng cự thì da càng căng, làm ra sách cầm mới sướng tay."
Thấy lão lại ép sát, ánh mắt tôi chợt lướt qua đống trang sách phế phẩm ở góc bàn. Những trang sách đó viết đầy công thức và từ vựng, nhưng đều bị gạch những dấu "X" đỏ ch.ót.
Đó là... sổ tay ghi chép lỗi sai?
Một tia sáng lóe lên trong đầu tôi. Những "người bìa sách" ngoài kia vẫn luôn tụng niệm, luôn lặp lại. Họ là kiệt tác của ông Cố, là "vật mang kiến thức". Đã là sách, lại còn là quái vật biến thành từ những kẻ cuồ/ng ôn thi đến phát đi/ên… Thì bọn họ sợ cái gì nhất?
Bọn họ sợ nhất là Sai sót!