Miệng của Tần Diệu đúng là lớn thật.
Là lớn theo đúng nghĩa đen ấy.
Anh ta ngửa đầu, há hốc miệng nhìn chằm chằm cỗ máy nguyên mẫu Thiên Khu Giả suốt mười mấy phút đồng hồ.
Trông cứ ngốc nghếch thế nào ấy.
Làm tôi có chút nghi ngờ không biết anh ta có làm được việc hay không.
Nhưng Chu Dữ Bạch vừa bước đến, miệng anh ta liền ngậm ch/ặt lại ngay.
Anh ta nghiêm trang chào theo điều lệnh và bắt tay, đâu ra đấy không chút cẩu thả.
"Thủ tịch Chu, ngưỡng m/ộ đại danh từ lâu."
Chu Dữ Bạch gật đầu với anh ta, rồi tiếp tục công việc điều chỉnh thiết bị.
Tần Diệu nhìn chằm chằm bóng lưng của Chu Dữ Bạch, ánh mắt đong đầy sự sùng bái mà nói:
"Đời này mà được lái cỗ cơ giáp do tự tay Thủ tịch Chu thiết kế..."
Tôi vỗ vỗ lưng anh ta, bảo: "Đừng đợi đời này nữa, ngay bây giờ luôn đi."
Tần Diệu theo tôi bước vào khoang mô phỏng.
Dẫu sao anh ta cũng là cấp dưới được Lục Tri Khác tin tưởng nhất, một trong những phi công điều khiển cơ giáp xuất sắc nhất của Đế quốc.
Màn hình mô phỏng sáng lên, hiện ra một bãi huấn luyện vành đai thiên thạch.
Tần Diệu nhìn tôi, nhướng mày cười.
Nhưng giây tiếp theo, toàn bộ thế giới xung quanh bỗng chốc vặn vẹo!
[Cảnh báo! Thuật toán động cơ bước nhảy không gian bẻ cong đã khởi động!]
[Cảnh báo! Các thông số không gian đang bị ghi đ/è!]
Mọi thứ trước mắt bị kéo dãn, bóp méo, cuối cùng hội tụ lại thành một vòng xoáy sáng rực rỡ kỳ ảo.
Tần Diệu tái nhợt mặt mày, nắm ch/ặt cứng lấy cần điều khiển.
Không gian khôi phục lại trạng thái tĩnh lặng.
Bên trong khoang mô phỏng là một mảnh im lìm ch*t chóc.
Vài giây sau, Tần Diệu bụm ch/ặt miệng lại.
"Ọe——"
Tôi gõ gõ vào cửa sổ, đưa cho anh ta một chiếc túi nôn.
"Chào mừng anh đến với trải nghiệm chuyến du hành bẻ cong không gian đầu tiên của nhân loại.
Cảm giác thế nào hả, Thiếu tá Tần Diệu?"