Tên khốn đó tưởng mình nghe nhầm, vừa ngoáy tai vừa hỏi: "Cái gì? Thẩm tổng?"

Hắn nhìn tôi từ đầu đến chân rồi cười khẩy: "Nếu mày là người yêu của Thẩm tổng, vậy tao chính là bố của Thẩm tổng."

Chà, câu xạo quen thuộc thật đấy.

Chẳng lẽ tôi đang đụng phải nam phụ mất n/ão bản rẻ tiền?

Gã ta tiếp tục giễu cợt: "Tôi làm quản lý ở Thẩm thị ba năm nay còn chưa từng thấy mặt Thẩm tổng, cậu vỗ ng/ực xưng là người nhà họ Thẩm à?"

"Giả sử cậu là Alpha của Thẩm tổng, lẽ nào hắn lại bắt cậu ngồi lễ tân?"

"Ít nhất cũng phải giao cho cậu vài công ty quản lý chứ nhỉ?"

"Hay tại chi nhánh này ít khi có mặt Thẩm tổng, nên cậu tha hồ bịa chuyện?"

Mẹ kiếp! Lễ tân thì sao? Lễ tân đạp vào đuôi nhà mày rồi à?

Thẩm Thanh Hoài thật ra cũng từng định giao vài công ty cho tôi quản lý. Nhưng mà... tôi có n/ão ngâm tương đâu mà nhận?

Sáng sớm tinh mơ đã phải lên phê duyệt văn kiện, vui lắm hả?

Làm lễ tân ngồi rung đùi hưởng lương, mỗi tháng năm triệu mới đúng điệu!

Tôi rút tờ hợp đồng sáng nay ký đ/ập bôm vào mặt hắn: "Lương tôi năm mươi triệu một tháng đây. Đã thấy ai không có hậu đài mà hưởng lương thế này chưa?"

Hắn chun mũi vào xem rồi nhếch mép: "Hàng fake. Nếu cậu được năm mươi triệu, lương tôi phải trăm triệu."

Tôi: "......"

Đúng là không thể nói chuyện với nam phụ.

Tôi bấm máy gọi cho Thẩm Thanh Hoài, thư ký báo hắn đang họp.

Mặt lạnh như tiền, tôi nói: "Vậy chuyển lời cho hắn, nếu không xuất hiện ngay thì đồng hương của hắn sẽ bị gã khốn này cưỡ/ng hi*p tại chi nhánh."

Vừa nói tôi vừa đ/á bay thằng khốn đang cố áp sát: "Cút! Đồ rảnh háng!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bạn trai kẹo cao su

Chương 16
Sau khi chia tay, Tần Dịch đã tự sát. Còn tôi, tôi trọng sinh trở về năm Tần Dịch vẫn còn là trai thẳng mới 19 tuổi. Cái kết của việc cùng nhau liều mình đối đầu với cả thế giới quá đau đớn. Vì vậy, được sống lại lần nữa, tôi quyết định tránh xa hắn. Thế nhưng Tần Dịch lại như một miếng kẹo cao su đã thành tinh, bám dai như đỉa, không thể hất ra, mắng không chịu đi, đánh không chịu chạy. Thậm chí, hắn còn tự học cách bẻ cong chính mình. Tôi tức đến run cả người. Còn hắn thì lại hưng phấn vô cùng: "Đừng run quá, tôi không chịu nổi đâu."
52.9 K
5 XÓA DẤU ẤN Chương 6
10 NGƯỜI MAI TÁNG Chương 395: Hoạt sát ở vùng ngoại ô

Mới cập nhật

Xem thêm