CƯỠNG CHẾ GHÉP ĐÔI

Chương 8

13/03/2026 09:44

Chỉ có anh, đứng lạc lõng giữa dòng người náo nhiệt. Đôi mắt đỏ ngầu, cuối cùng anh đi/ên cuồ/ng gào thét: "Omega của tôi đâu rồi? Em ấy vẫn chưa trở về!"

12.

Trong cơn hỗn độn, Tôi dường như đã nhiều lần nghe thấy những tiếng gầm rống trầm thấp đầy thống khổ. Khi mở mắt ra, đại n/ão mới bắt đầu vận hành chậm chạp như một cỗ máy vừa khởi động lại.

Trần nhà trắng toát, và một gương mặt từng xuất hiện trong ấn tượng xa xăm của tôi.

"Quân y Kiều." Ông trầm giọng nói, "Cuối cùng con cũng tỉnh rồi."

Tôi ngẩn ngơ nhìn quân hàm trên vai ông. Mất một lúc lâu sau mới nhận ra, ông chính là Tổng tư lệnh Lục quân - Lục Chiến Kình.

Là người năm đó đã trao chiếc hộp gỗ đựng quân kỳ cho tôi. Cũng chính là cha của Lục Diễm Chinh.

Tôi muốn cất lời chào, nhưng chỉ có thể mấp máy môi, chẳng phát ra được âm thanh nào.

Đại tướng Lục ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh giường bệ/nh, lên tiếng: "Con đã mang được bộ nhớ về, lập công lớn, có thể đưa ra một yêu cầu với Liên minh quân. Cứ nói đi, dù có bắt thằng nhóc Lục Diễm Chinh kia nghỉ phép một tháng để chăm sóc con cũng được."

Tôi chậm rãi chớp mắt, nghe thấy từ phòng bệ/nh bên cạnh truyền đến một trận ồn ào. Ngay khoảnh khắc cửa phòng bị ai đó tông mạnh ra, tôi dùng chút sức lực vừa tích góp được, khản giọng nói: "Con muốn... kết thúc qu/an h/ệ hôn nhân với Thượng tướng Lục."

Người vừa tông cửa vào dường như sững sờ tại chỗ. Phải mất một lúc lâu, anh mới lảo đảo bước vào trong, đứng trước mặt tôi.

Tôi suýt chút nữa không nhận ra Lục Diễm Chinh. Đôi mắt anh đỏ ngầu, gương mặt lại trắng bệch đến đ/áng s/ợ. Râu ria có vẻ đã lâu không cạo, trông chẳng còn vẻ đoan chính thường ngày. Mùi tin tức tố trên người anh nhạt đến mức gần như không còn ngửi thấy nữa.

Đại tướng Lục nhíu mày nhìn anh một cái, hỏi tôi: "Tại sao? Có phải thằng ranh này đối xử không tốt với con không? Để ta trị nó..."

"Không phải đâu ạ." Tôi không muốn làm Lục Diễm Chinh khó xử, bèn tùy tiện bịa ra một lời nói dối: "Là do con, con muốn... kết thúc để kết hôn với người mình thích."

Đại tướng Lục sa sầm mặt, cuối cùng không nói thêm gì nữa.

Thế là tôi nhìn về phía Lục Diễm Chinh. Gian nan mà nhẹ nhàng, tôi nở một nụ cười nhàn nhạt sau lớp mặt nạ dưỡng khí. Giống như đang thầm an ủi anh: Không sao đâu, để tôi nói ra sẽ tốt hơn. Như vậy Đại tướng Lục sẽ không nổi gi/ận với anh. Sau này anh gặp được người mình thích, cũng có thể đường hoàng mà kết hôn lần nữa.

Không sao đâu. Tôi lại tự nhủ với lòng mình như thế.

13.

Đại tướng Lục dường như đã đồng ý với yêu cầu của tôi.

Nhưng kỳ lạ là, Lục Diễm Chinh không hề vì thế mà tỏ ra nhẹ nhõm hay vui mừng. Anh đặt một chiếc giường bệ/nh ngay trong phòng tôi, mỗi ngày đều tiêm t.h.u.ố.c ức chế đúng giờ. Mọi sinh hoạt thường ngày của tôi đều được anh tiếp quản toàn bộ. Từ đút cơm, rót nước đến rửa mặt, lau người, anh tỉ mỉ chu đáo đến mức ngay cả hộ lý cũng phải tự cảm thấy không bằng.

Những khi rút ống dẫn lưu hay thay th/uốc, Lục Diễm Chinh sẽ cẩn trọng tiết ra một lượng tin tức tố vừa đủ để xoa dịu cơn đ/au của tôi. Có lẽ là do ý thức trách nhiệm với một Omega trên pháp lý thôi - tôi tự tìm cách giải thích cho những hành động bất thường của anh, rồi lại tự nhủ: Đây là việc mà bất kỳ Alpha nào cũng sẽ làm, chẳng có gì đặc biệt cả.

Tỉnh dậy giữa đêm khuya, tôi thấy Lục Diễm Chinh đang im lặng nhìn mình chăm chú. Ánh mắt anh rất phức tạp, giống như đang thầm đếm nhịp thở của tôi để x/á/c nhận rằng tôi thực sự còn sống.

Không gian tĩnh lặng mất nửa phút, Lục Diễm Chinh lên tiếng trước: "Có chỗ nào không thoải mái không?"

Tôi lắc đầu, rồi nhìn lên trần nhà, khẽ nói: "Thượng tướng Lục, thật ra anh không cần phải làm như vậy đâu. Việc đưa ra yêu cầu ly hôn là tôi tự nguyện, không phải vì những lời anh nói buổi sáng hôm đó."

Lục Diễm Chinh ngồi thẳng dậy, hơi nhíu mày, nghiêm nghị nhìn tôi. Ánh mắt ấy khiến tôi cảm thấy mình như đang vụng chèo khéo chống. Thế là tôi vật lộn định ngồi dậy, nói tiếp: "Là thật đấy, không cần đợi đến khi chiến tranh kết thúc, ngay ngày mai cũng..."

"Đừng cử động lung tung." Lục Diễm Chinh bước tới ấn vai tôi xuống, để tôi nằm lại giường bệ/nh. Lòng bàn tay anh rộng lớn, khô ráo, mang theo những vết chai do cầm sú/ng. Cảm giác xúc giác và nhiệt độ xuyên qua lớp áo bệ/nh nhân truyền vào da thịt, trong nháy mắt khiến từ bờ vai đến khuôn mặt tôi đều nóng bừng.

Lục Diễm Chinh nhìn chằm chằm vào mặt tôi một lúc, đột nhiên hỏi: "Em sốt à?"

Nói xong, anh dùng cả lòng bàn tay áp lên trán tôi. Tay anh quá lớn, che khuất gần nửa khuôn mặt tôi, và anh cứ để như vậy rất lâu không chịu rời đi. Tôi không dám nhúc nhích, cảm thấy có chút không tự nhiên mà nói: "Tay anh nóng quá, không cảm nhận được gì đâu." Vậy nên mau bỏ tay ra đi, Thượng tướng Lục.

"Vậy sao?" Giọng của Lục Diễm Chinh rất trầm, vang lên ở nơi rất gần đỉnh đầu, giống như làm tai tôi tê rần đi vậy. Bàn tay to lớn cuối cùng cũng rời khỏi, nhưng một bóng đen lớn hơn lại bao trùm xuống.

Lục Diễm Chinh cúi người, hôn lên thái dương của tôi.

Tôi sững người trên giường, nhanh chóng bác bỏ suy nghĩ trong đầu mình. Anh ấy làm sao có thể hôn mình được. Chỉ là đang dùng môi để kiểm tra nhiệt độ mà thôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm