Mất đi thị lực, chẳng khác nào bị ch/ặt đ/ứt đôi chân. Triệu Lẫm Xuyên bây giờ y hệt tôi ngày ấy, cứ liên tục vấp ngã, trên người đầy rẫy vết thương.
Có một lần, anh ngã nhào xuống cầu thang, chân cũng bị thương, đ/au đến mức mất ngủ cả đêm. Triệu Lẫm Xuyên giống như phát bệ/nh, phát đi/ên rồi, cả người tiều tụy héo hon, trông còn giống q/uỷ hơn cả tôi.
Anh và Phương Giai đều đã chịu án, hôn ước tan thành mây khói. Công ty rơi vào vòng xoáy dư luận, cổ phiếu sụt giảm t.h.ả.m hại. Hội đồng Quản trị không gọi được cho anh, cũng chẳng tìm thấy anh ở đâu, cuối cùng họ bèn cách chức anh.
Một kẻ cuồ/ng công việc, luôn đặt sự nghiệp lên hàng đầu, giờ đây lại chẳng còn gì trong tay.
Chẳng cần phải làm thế đâu. Tôi nhìn Triệu Lẫm Xuyên đang đi/ên cuồ/ng như bị m/a ám, khẽ nói: "Đừng làm những việc vô nghĩa này nữa. Chi bằng anh mau chóng lo hậu sự cho tôi, để tôi sớm ngày rời xa anh thì tốt hơn."
Sau đó, dường như Triệu Lẫm Xuyên thực sự nghe thấy lời tôi nói. Vào lần thứ ba phía nhà tang lễ gọi điện hỏi thời gian hỏa táng th* th/ể, cuối cùng anh cũng chịu ra khỏi cửa.
Ánh Mặt Trời đối với anh lúc này quá đỗi chói chang, nhưng anh không đeo kính râm. Đôi mắt bị nắng đ.â.m thấu, sung huyết và sưng đỏ.
Triệu Lẫm Xuyên mang vẻ mặt điềm nhiên, xử lý hậu sự của tôi một cách tuần tự và ổn thỏa. Sau đó, anh ôm hũ tro cốt của tôi, lẻ loi một mình leo lên núi Trừng.
Đôi mắt của Triệu Lẫm Xuyên dường như đã thực sự không còn nhìn thấy gì. Anh vừa đi vừa mò mẫm, leo rất chậm.
Trời cao trong xanh. Khi Triệu Lẫm Xuyên lên đến đỉnh núi, Mặt Trời cũng đã sắp khuất bóng.
Triệu Lẫm Xuyên đào một cái hố nhỏ bên rìa vách đ/á, đặt hũ tro cốt vào rồi lấp đất lại. Xong xuôi, anh lặng lẽ ngồi bên vách núi, ngay sát cạnh tro cốt của tôi, "Tiểu Dự, em thích nơi này, đúng không?"
Triệu Lẫm Xuyên dịu dàng nói: "Em nhìn xem, vừa vặn là lúc hoàng hôn."
Tôi cũng ngồi xuống, nghiêng đầu nhìn anh. Ngày ngã xuống vực, hình như cũng là khung cảnh y hệt thế này. Mặt Trời màu cam đỏ treo lửng lơ trên đỉnh núi, gương mặt Triệu Lẫm Xuyên in bóng giữa ráng chiều rực rỡ nắng vàng.
Ngày hôm đó, anh chẳng thèm liếc nhìn tôi lấy một cái, chỉ lạnh lùng hỏi: "Đẹp không?"
Tôi nhìn đăm đăm vào góc nghiêng của anh không rời mắt, ngây ngốc đáp: "Đẹp lắm."
Anh hỏi là cảnh sắc. Còn điều tôi nói, chính là anh.
Nhưng hôm nay, tôi chỉ muốn ngắm nhìn thật kỹ phong cảnh trước mắt. Thật là đẹp biết bao!
Tôi mỉm cười nghĩ bụng: Thế giới này thực sự rất tươi đẹp. Nếu kiếp sau còn có thể đầu t.h.a.i làm người, tôi nhất định phải ngắm nhìn thế giới này cho thật kỹ, chứ không phải là bám sát theo sau một ai đó nữa.
Tro cốt đã về với đất mẹ, linh h/ồn tôi cũng dần dần trở nên nhẹ bẫng. Cuối cùng, cũng đến lúc phải rời đi rồi.
Ánh hoàng hôn lịm dần, bị đường chân trời từ từ nuốt chửng. Trên đỉnh núi mờ tối, gió lại nổi lên rồi.
Tôi được gió chậm rãi thổi bay vút lên bầu trời, nhìn thấy Triệu Lẫm Xuyên loạng choạng đứng dậy, ngày càng tiến gần về phía vực thẳm, "Tiểu Dự, em đợi tôi một chút, có được không?"
Nói đoạn, anh dang rộng hai cánh tay, giống như một chiếc lá mỏng manh tàn héo, rơi thẳng xuống đáy vực.
Còn tôi, tôi bay về hướng hoàn toàn ngược lại với anh, càng bay càng cao, cho đến khi chìm hẳn vào một vùng ánh sáng rạng rỡ đến lóa mắt.
"Tiểu Dự, Tiểu Dự ơi!"
Đôi chân tôi chạm vào thực tại. Tôi men theo tiếng gọi mà bước tới phía trước. Quả nhiên, tôi nhìn thấy mẹ. Bên cạnh bà còn có một người nữa, là mẹ của Triệu Lẫm Xuyên.
Họ khoác tay nhau, vẫn thân thiết và rạng rỡ như lúc sinh thời. Tôi chạy tới, ôm chầm lấy họ.
"Đi cùng nhau nào!" Mẹ nói.
Tôi mỉm cười gật đầu, cùng họ bước tiếp về phía trước. Ngay khi sắp bước vào một cánh cửa vàng kim lộng lẫy, tôi dừng bước, ngoái đầu nhìn lại, sau đó thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Chẳng có ai đi theo cả.
Từ nay về sau, tôi và Triệu Lẫm Xuyên, chắc hẳn sẽ vĩnh viễn không bao giờ gặp lại nữa...
[Hết]
Mình giới thiệu một bộ ngược HE do nhà mình đã up lên web Dammy ạ:
DIỄN KỊCH
Ba năm bên nhau, tôi và Lương Thận Chi đều đang diễn kịch. Anh diễn vai yêu tôi. Còn tôi diễn vai một người thực sự được yêu thương.
Cho đến khi chúng tôi bị kẹt trong vụ t.a.i n.ạ.n xe hơi, anh cuối cùng cũng x/é nát chiếc mặt nạ: "Giang Tự, tôi chịu đủ cái tính tình đại thiếu gia của cậu rồi, làm sao tôi có thể yêu cậu được chứ?!"
Tôi rủ mắt nhìn một đoạn thép gai đ.â.m xuyên qua vùng bụng, nhỏ giọng nói: "Xin lỗi."
Xin lỗi nhé. Sau này sẽ không thế nữa đâu. Bởi vì, hình như tôi sắp c.h.ế.t rồi...
Chương 1:
1.
Một tiếng "ầm" vang dội. Tầm nhìn đảo lộn, quay cuồ/ng.
Không biết đã qua bao lâu, tôi chậm rãi mở mắt, nhờ vào ánh sáng từ chiếc đèn pha duy nhất còn sót lại, tôi thấy Lương Thận Chi đang ngồi nghiêng vẹo trên ghế phụ.
"Lương Thận Chi... tỉnh dậy đi, đừng c.h.ế.t!" Trái tim đ/ập rất nhanh, tiếng ù tai chiếm trọn thính giác, tôi không nghe rõ giọng nói của chính mình, chỉ cảm thấy lồng n.g.ự.c đ/au đớn đến x/é rá/ch.
Lương Thận Chi không được c.h.ế.t. Không thể c.h.ế.t ngay lúc này được. Tôi còn chưa kịp nói với anh, thật ra tôi…
"Khụ khụ!" Lương Thận Chi nhíu mày ho một tiếng, mở mắt ra. Anh chậm rãi cử động, phát hiện bả vai và chân phải bị khung xe biến dạng kẹp ch/ặt.
Sau đó, anh bỗng nở một nụ cười nhạt đầy châm biếm: "Hừ, cậu cũng nóng lòng quá nhỉ?"
"C/ầu x/in tôi về nước sớm để ở cạnh cậu, chính là vì muốn dàn dựng vụ t.a.i n.ạ.n này để g.i.ế.c c.h.ế.t tôi sao?"
Khắp người tê dại, đại n/ão dường như cũng ngừng hoạt động, tôi đờ đẫn hỏi: "Anh nói cái gì?"
Lương Thận Chi tựa đầu vào chiếc ghế vẹo vọ, trên gương mặt vốn luôn điềm tĩnh không gợn sóng, xuất hiện một vết rạn lạnh lùng. Anh lạnh giọng nói: "Đừng giả ngốc nữa, Giang Tự."
"Ba mẹ tôi chính là bị ba cậu thuê người đ.â.m c.h.ế.t. Hôm nay, các người chẳng qua là giở lại chiêu cũ mà thôi."
"Chỉ là tôi không ngờ, ngay cả mạng của cậu mà ông ta cũng đem ra đặt vào vụ cá cược này."
Không.
Không phải như vậy.
Tôi không ngừng nhấn còi xe, hy vọng có thể thu hút sự chú ý của các phương tiện qua đường. Tôi nhíu mày đáp: "Chuyện không có bằng chứng, tốt nhất anh đừng vội kết luận."
"Bằng chứng?" Lương Thận Chi nghiêng đầu, gương mặt dính đầy m.á.u tràn ngập sự giễu cợt: "Ở bên cạnh cậu, chính là để thu thập chứng cứ phạm tội của nhà họ Giang các người đấy. Nếu không, cậu nghĩ là vì cái gì?"
Đôi môi r/un r/ẩy, cuối cùng tôi chẳng nói gì cả.
Phải rồi. Tôi biết mà.
Biết việc Lương Thận Chi tỏ tình, ở bên tôi đều là có mục đích khác. Những điều này, ba năm trước tôi đã biết rồi. Nhưng tôi vẫn không thể từ chối cơ hội này. Bởi vì trước đó, tôi đã thầm thích anh rất nhiều, rất nhiều năm. Thầm yêu hóa thành sự thật, lại biến thành lừa dối. Tôi cố chấp cho rằng thật ra Lương Thận Chi có thích mình. Dù chỉ là một chút thôi.
"Đừng nói nữa..." Tôi vụng về chuyển chủ đề, khàn giọng nói: "Chúng ta hiện giờ, nên gọi điện báo cảnh sát trước." Tầm nhìn u tối, trong xe là một mảnh hỗn độn, tôi nhìn quanh một vòng cũng không tìm thấy ng/uồn sáng nào.
"Báo cảnh sát?" Lương Thận Chi bình tĩnh mà khẳng định: "Chắc là gọi người đến để kết liễu tôi hoàn toàn thì có."
Tôi thấp giọng nói: "Không phải đâu."
Lương Thận Chi nhìn sang, là một sự dò xét đầy nghi hoặc.
Có lẽ vì bình thường tôi quá nh.ạy cả.m, Lương Thận Chi chỉ cần nói sai một câu cũng đủ khiến tôi nổi trận lôi đình. Nên lúc này, anh ngạc nhiên trước phản ứng quá đỗi bình tĩnh của tôi.
Lương Thận Chi khẽ nhíu mày, hỏi: "Cậu bị thương à?"
2.
"Tôi không biết." Mắt vẫn chưa thích nghi được với bóng tối, nhìn không rõ, trên người chẳng còn chút sức lực nào. Chỉ có cảm giác đ/au đớn đang dần thức tỉnh.
Chỗ nào cũng đ/au.
Chắc chỉ là phản ứng bình thường sau cú va chạm mạnh thôi.
"Chắc là không đâu." Lương Thận Chi lạnh nhạt nói, "Dù sao cậu trước giờ cũng đâu phải hạng người kiên cường gì, một chút đ/au đớn hay ủy khuất đều không chịu đựng nổi."
Tôi biết Lương Thận Chi không yêu tôi. Nhưng giờ xem ra, không chỉ là không yêu, mà còn đầy rẫy sự bất mãn.
Trước đây, cơ thể chỉ cần hơi khó chịu một chút là tôi sẽ gọi điện cho Lương Thận Chi. Sau đó ngang ngạnh yêu cầu anh phải đi vòng qua chợ để m/ua thức ăn, về nhà hầm canh cho tôi. Sau khi khỏi bệ/nh cũng bám lấy anh, đi đâu cũng muốn anh đi cùng, chờ đợi, đưa đón. Còn thường xuyên nảy ra ý định đột xuất, bắt anh tạm dừng công việc để cùng tôi đi du lịch ngắn ngày ở nước ngoài. Nên trong mắt Lương Thận Chi, Giang Tự là một đại thiếu gia kiêu căng, ngang ngược. Nghĩ gì làm nấy.
Nhưng thật ra trước mặt người khác, tôi không hề như vậy. Tôi chỉ đang thử thách giới hạn của anh. Và liên tục chứng minh. Xem kìa, chẳng ai bằng lòng nhẫn nhịn những điều này mà không có lý do cả. Nên Lương Thận Chi nhất định là thích tôi.
"Rung rung——!"
Là tiếng rung của điện thoại!
Bên ngoài lớp kính chắn gió vỡ nát xuất hiện tia sáng yếu ớt. Là điện thoại của Lương Thận Chi.
Nó bị văng ra xa năm mét, chiếu sáng một góc mặt đất đầy đ/á vụn, hèn gì từ lúc t.a.i n.ạ.n đến giờ không có xe nào đi ngang qua. Hóa ra là vì chúng tôi bị tông văng khỏi lề đường, cả người lẫn xe rơi xuống một cái hố sâu hơn mười mét.
Đêm hôm khuya khoắt, đường xá hẻo lánh. Nhấn còi cũng vô dụng, chiếc điện thoại còn lại cũng không rõ tung tích. Điều này có nghĩa là, nếu chúng tôi không nghĩ cách cầu c/ứu. Cả đêm nay cũng sẽ không có xe đi ngang qua phát hiện ra.
Đến lúc đó, vết thương của Lương Thận Chi rất có thể sẽ trầm trọng hơn, thậm chí đe dọa đến tính mạng.