Lúc này Yến Vô Khuyết xách rư/ợu đi vào, bảo vệ ta đằng sau.

"Các hạ hãy tự trọng, xin mời rời khỏi nơi đây.”

Hắn ta thoáng chốc dừng mắt trên người Yến Vô Khuyết, lại nhìn về phía ta, dần trở nên đi/ên dại: "Ta biết rồi, nàng đã yêu hắn?” Ta vừa muốn lắc đầu, nhưng bị bàn tay to lớn của Yến Vô Khuyết kéo áp vào lồng ng/ực hắn.

"Phu thê là một, có một số chuyện không cần nói tỏ, bổn tôn và phu nhân ngày vui cảnh đẹp, đêm xuân một khắc, các hạ định không biết điều sao?”

"Nàng đừng quên nàng đến bên hắn là để làm gì.”

Đây là câu cuối cùng sư tôn để lại cho ta khi rời đi, hắn ta muốn nhắc nhở ta, là ta được phái tới làm gian tế của M/a Tông.

Nhưng hắn ta nói ngay trước mặt Yến Vô Khuyết là còn có ý khác, Yến Vô Khuyết làm sao không sinh nghi.

Sắc mặt ta tái nhợt, nhìn Yến Vô Khuyết.

Nhưng hắn không nói gì, cũng không hỏi gì, ánh mắt lẫn lộn giữa thật hư.

Đêm đó, hắn hiếm khi không uống say, ngắm pháo hoa nở rộ trên bầu trời, khi đốm lửa rơi xuống cũng đã ng/uội.

Ta thầm nghĩ pháo hoa đã lạc đường nên mới không có bông nào trở về nhân gian.

“Pháo hoa này là ta n/ợ nàng ấy.”

Yến Vô Khuyết bất thình lình nói, đổ rư/ợu vào miệng, không còn dáng vẻ bất cần đời ngày thường nữa, mà đáy mắt ngập tràn nỗi buồn.

"Nam Ý cô nương à?” Ta dè dặt hỏi.

Hắn gật đầu.

Nhưng nghe người khác nói, m/a tôn không hề sủng ái phu nhân này, trong ba năm cưới cực kỳ lạnh nhạt, không phải đón năm mới thì gần như không hề ở lại cung của nàng ấy.

Sao khi đó không trân trọng, bây giờ lại tỏ ra tình sâu nghĩa nặng?

“Từ nhỏ ta và nàng ấy lớn lên cùng nhau, trước khi vào huyền thiên cảnh, nàng ấy đồng ý sẽ đợi ta trở về cưới nàng ấy. Đến giờ ta vẫn nhớ ngày hôm đó, dưới cây hải đường, ta cài một bông hoa lên tóc nàng ấy, hỏi nàng ấy gả cho ta được không, nàng ấy ngượng ngùng gật đầu, đó là khoảng thời gian vui vẻ nhất trong cuộc đời của ta.

Trong một năm này, ta đã hiểu tương đối việc của M/a Tông, huyền thiên cảnh là đợt rèn luyện bắt buộc phải trải qua để trở thành m/a tôn.

"Nhưng sau khi quay về, tất cả đều đã thay đổi.”

Trên mặt hắn ta xuất hiện vẻ đ/au khổ, cả người như già đi chục tuổi.

"Mẫu thân ch*t, phụ thân vì bảo vệ trắc phu nhân ông ta mới nạp mà giam cầm tr/a t/ấn bà ấy tới ch*t.”

"Nam Ý gả cho nghĩa huynh của ta, khi sắp đi ta dặn dò hắn sống tốt, không ngờ là…”

Tình thương của cha mẹ, tình yêu giữa phu thê, ta hoàn toàn chưa từng trải qua, nghe đến đây cũng không tránh khỏi khắc khoải theo.

"Ta cứ nghĩ hắn có thể đối đãi thật tốt với nàng ấy, không ngờ là hắn lại bỏ mặc nàng ấy không quan tâm, khởi binh tạo phản, ta chỉ bỏ ngục hắn, nhưng trong ngục dần có người bất mãn, tội như của hắn phải ch/ém đầu cả nhà.”

"Nghĩa huynh t/ự v*n ở trong ngục, trước khi ch*t hắn nói với ta, đời này Nam Ý sẽ h/ận ta.

"Ta vì bảo vệ nàng ấy mà gấp rút cưới nàng ấy vào cung, ngày đại hôn, dưới hỷ phục là đồ tang trắng tinh, khoảnh khắc đó ta đã biết, nàng ấy h/ận ta, đến cuối cùng nàng ấy cũng tr/eo c/ổ rời khỏi ta.”

"Nàng ấy từng mang th/ai con của ngươi không?” Hắn bị câu hỏi không đầu không đuôi của ta làm cho sững sờ trong giây lát, ngay sau đó lập tức lắc đầu.

Ta lại buồn rầu, ta từng lén lẻn vào cung điện kia, góc bàn góc giường trong đó, cứ hễ là góc nhọn đều được cẩn thận bọc lại bằng vải.

Nguyệt Nương nói đó là một người mẹ tràn đầy niềm vui mong ngóng đứa con mình chào đời.

"Tới khi nàng ấy ch*t ngươi cũng chưa từng bước vào cung điện đó ư?” Hắn im lặng hồi lâu, đáp án không có nhưng ai cũng hiểu.

"Bốn tháng trước khi nàng ấy ch*t, chúng ta đã cãi nhau một trận to, từ hôm đó trở đi, ta không dám tới thăm nàng ấy nữa.”

Ta nghĩ một nữ tử truân chuyên bao năm cuối cùng cũng được kết lương duyên với người trong lòng, nàng ấy mong chờ trải qua cuộc sống yên bình với hắn, nhưng vì hiểu lầm ngăn cách hết lần này tới lần khác mà tan rã trong không vui.

Sau này mang th/ai đứa bé, nàng ấy muốn chia sẻ niềm vui với trượng phu, nhưng thứ nhận được lại là sự lạnh nhạt hững hờ.

Có lẽ sau đó đứa trẻ đã mất, hoặc là nàng ấy thật sự mệt mỏi, một cọng rơm cũng có thể đ/è ch*t con lạc đà mà đã kết thúc cuộc đời.

"Nếu như thật sự là vậy, ta cảm thấy không đáng cho nàng ấy.”

Trong đêm tán gẫu, ta và Nguyệt Nương đã nói rất nhiều chuyện.

"Bi kịch của nữ tử có rất nhiều nguyên nhân, chồng bạc bẽo, mẹ chồng đ/ộc mồm đ/ộc miệng, những lời đàm tiếu của người khác, sự bất công của thói đời, nhưng nếu bàn đến thứ thật sự kìm hãm trói buộc họ thì chỉ có thể là chính bản thân họ.”

Nghe không hiểu, ta trở mình ngủ thiếp.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
12 Vùng vẫy Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm

Bại Tướng

Chương 10: Em sợ tôi?
Truyện về một em bé Omega siêu nhõng nhẽo và anh công Alpha hệ "làm cha" chiều chuộng như gà trống nuôi con, cưới trước yêu sau. Ngày bị đem gả cho Phó Thời Dục, Khương Miểu mới bàng hoàng nhận ra mình không phải con ruột của ba mẹ, mà chỉ là công cụ để họ leo cao, bám víu quyền quý. Còn người đàn ông mà từ nhỏ cậu vẫn gọi là chú Phó thì nhìn cậu bằng ánh mắt lạnh lùng, sau gọng kính vàng là cái nhìn chẳng chút hơi ấm: "Đã chuẩn bị phòng riêng cho cậu rồi." --- Cưới nhau một năm, Khương Miểu vẫn chưa từng được đánh dấu vĩnh viễn. Ai cũng nghĩ Phó Thời Dục không thèm ngó ngàng gì đến cậu, ngay cả ba mẹ cũng mắng nhiếc cậu là đồ vô dụng. Thế nhưng không một ai biết, trước lần về thăm nhà họ Khương đó, Khương Miểu đã cùng Phó Thời Dục làm ra hợp đồng “3 không”: "Không được mách lẻo với ba mẹ tôi là tôi không cho anh đánh dấu." "Được." "Không được hôn hay ôm tôi trước mặt ba mẹ tôi." "Được." "Không được gọi tôi là bé cưng khi ở nhà tôi." "…… Bé cưng à, chuyện này thương lượng chút không được sao?" "Không!" "…… Được rồi." --- Nhật ký của Khương Miểu Ngày 1 tháng 3: Mình đòi ly hôn, Phó Thời Dục đánh đòn mình, đồ khốn già! Ngày 20 tháng 3: Đi tụ tập với bạn học mà lão cũng đòi đi theo! Sống thế này thì sống làm sao nổi nữa! Ngày 15 tháng 4: Tại sao anh trai lại ở nhà mình, liệu anh ấy có thích anh trai không nhỉ…… Thích thì kệ lão, ai mà thèm chấp, cùng lắm thì mình ly hôn với lão là xong! Ngày 16 tháng 4: Anh trai bị đuổi về rồi. Phó Thời Dục cảnh cáo họ sau này không được làm trò đó nữa. Hừ, lão già này xem ra cũng được việc đấy. --- Tuổi: 20 × 33 Mùi hương: Mật ngọt × Ngải cứu đắng Thể loại: Ngọt sủng, cưới trước yêu sau, niên thượng, cặp đôi khá là "quậy".
ABO
Cách biệt tuổi tác
Boys Love
67