Thẩm Lương Kỵ cũng quay đầu nhìn theo ánh mắt của Chu Tầm.

Hệ thống kích động: [Xong rồi, tôi cảm giác hắn muốn gi*t người!]

"Nói chính x/á/c hơn, hắn chỉ muốn gi*t tôi."

Sau ánh nhìn thoáng chạm nhau.

Thẩm Lương Kỵ dùng lực ném Chu Tầm xuống đất, rồi đứng dậy bước đến trước mặt tôi.

Ánh mắt hắn đầy vẻ khó chịu khi thấy đồ thuộc về mình bị người khác nhòm ngó, giọng nói cũng vô cùng hung bạo.

"Mày là ai cũng được, có mục đích gì cũng mặc kệ, tránh xa Chu Tầm ra!"

Tôi thẳng tay đẩy thứ chướng mắt này sang một bên, nhìn về phía Chu Tầm: "Tự đứng dậy được không?"

Thật kỳ lạ, lần đầu tiên tôi cảm thấy biểu cảm con người có thể biểu đạt ngôn từ.

Trong mắt Chu Tầm lộ rõ vẻ vui mừng.

Cậu ta vui vì tôi quay lại.

Nhận thức này khiến tôi không nhịn được run người.

Ch*t ti/ệt! Chắc chắn là do cái thế giới đam mỹ ch*t ti/ệt này đã ảnh hưởng đến tôi!

Chu Tầm khẽ cong môi với tôi, chống khuỷu tay xuống đất, loạng choạng đứng lên.

Nhưng trên đường đi lại bị Thẩm Lương Kỵ kéo lại.

Thẩm Lương Kỵ trầm giọng: "Tôi cho phép cậu đi chưa?"

"Khụ khụ...!"

Chu Tầm yếu ớt đến thảm hại, lại bắt đầu ho, cuối cùng đưa tay lau vệt m/áu trên môi, quay sang nhìn Thẩm Lương Kỵ:

"Người của anh đ/á/nh không lại bạn trai tôi, khuyên anh đừng tự chuốc lấy phiền phức."

Chứng kiến sắc mặt Thẩm Lương Kỵ biến đổi dữ dội, tôi ngẩng mặt lên trời thở dài.

Chu Tầm cái tên này.

Bản thân thì vô dụng mà gây chuyện thì giỏi.

"Thật sao?" Thẩm Lương Kỵ bỗng cười lạnh.

Hắn buông tay, hất cằm về phía đầu hẻm nơi mình đến: "Tốt nhất cậu nên bắt đầu cầu nguyện đi, đừng để cái tên bạn trai của cậu ch*t quá thảm."

Tất cả mọi người tại chỗ đồng loạt nhìn qua.

Chỉ thấy một đám vệ sĩ lớn đang ồ ạt kéo đến.

Ước chừng phải hơn chục người.

Hệ thống lại hào hứng: [Hì hì, đây không phải là lúc anh thể hiện sao?]

...

Nó tự nói tiếp: [Tôi đã xem qua thành tích của anh còn sống, là một sát thủ chuyên nghiệp, chừng này người còn chưa đủ cho anh khởi động nữa chứ? Xông lên đi anh, đ/á/nh ch*t bọn chúng!]

...

Cuộc sống có lẽ vì sự tồn tại của những kẻ ngớ ngẩn này mà trở nên huyền ảo.

Quay sang nhìn Chu Tầm, sắc mặt cậu ta hơi âm trầm.

"Này." Tôi gọi cậu ta, "Nếu tôi dẹp yên chuyện này cho cậu, cậu cảm ơn tôi thế nào?"

Chu Tầm nghe vậy, lông mày giãn ra, mỉm cười: "Anh cứ việc ra giá, chỉ cần em có, tất cả đều dâng lên."

Được.

Tôi hít một hơi thật sâu.

Bên ngoài con hẻm có lẽ có hàng b/án đồ ăn đêm rất ngon.

Đủ loại hương thơm theo gió đêm phảng phất tới.

Dù thế giới xuyên không này có hơi kỳ lạ.

Nhưng bia và thịt nướng chắc chắn cũng ngon như thường.

Tạm thời không ch*t cũng được.

Hệ thống nói nó cấp độ quá thấp, không thể cung cấp điểm tích lũy gốc cho tôi, nghĩa là không đổi được tiền ở thế giới này.

Nói cách khác, hiện tại tôi không có tiền ăn cơm và cũng không nhà để về.

Nghe nói Chu Tầm có chút gia sản.

Vậy thì không vòi vĩnh thì phí.

Tôi nói với Chu Tầm: "Thỏa thuận vậy."

Rồi quay người đối mặt với đám vệ sĩ đã xông tới trước mặt.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600
11 Bao Nuôi Nhầm Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Bán Tiên Lâm Lương

Chương 8
Mẹ ta là tiên nhân, vì kiếp số đã hết, buộc phải trở về thiên giới. Trước lúc chia ly, nàng dặn đi dặn lại cha ta, tuyệt đối không được tiết lộ thân phận bán tiên của ta, bằng không hậu họa khôn lường. Hai năm sau, con gái công chúa là A Thanh mắc bệnh nan y. Cha ta tự tay mổ xẻ thịt xương ta, lấy ra tiên cốt, đưa cho kia: "Lâm Lang, A Thanh là em gái ngươi, lẽ nào ngươi nỡ lòng nhìn nó chết?" Sau này, mẹ ta mãi không trở về. Cha ta lại đem trí tuệ của ta đổi cho A Thanh. Cho đến khi nghe tin Nhiếp Chính Vương quyền khuynh thiên hạ mắc bệnh về mắt, hắn lập tức tự tay đưa ta tới cửa. Ta quỳ trước mặt Tiêu Viêm Kỳ, ôm chặt lấy chân hắn: "Ca ca, em xin dâng đôi mắt này... ngài có thể giúp em tìm mẹ không?"
Cổ trang
Báo thù
3