Kỷ Nghiên Tu im lặng dìu tôi đi.

Hơi men khiến suy nghĩ của tôi có chút chậm chạp, phải mất một lúc tôi mới nhận ra sự khác lạ của hắn.

Tôi chậm rãi chớp mắt, hỏi: "Tâm trạng không tốt à?"

Kỷ Nghiên Tu dừng bước: "Không."

"Còn cứng miệng là tớ hôn cậu đấy nhé." Tôi giả vờ định hôn hắn.

Kỷ Nghiên Tu không né tránh, im lặng nhìn tôi hồi lâu rồi đột nhiên lên tiếng: "Tại sao không hôn?"

Giọng điệu mang theo vài phần tủi thân.

"Gì cơ?"

"Trò chơi thử thách, lúc nãy." Kỷ Nghiên Tu rũ mắt, "Tại sao không hôn tôi?"

Phản ứng này...

"Cậu đây là..." Tôi chợt hiểu ra, "Gh/en à?"

Kỷ Nghiên Tu quay mặt đi: "Không có."

Tôi cười tươi nâng khuôn mặt hắn lên, kiễng chân hôn nhẹ lên chóp mũi hắn, cố ý trêu chọc: "Nói thật đi, không nói là không hôn cậu nữa đâu."

Môi Kỷ Nghiên Tu khẽ mấp máy, vừa định nói gì đó, ánh đèn pha đột ngột chiếu sáng con phố tối tăm.

Tôi nheo mắt nhìn sang.

Phía trước có một chiếc xe đang đỗ, một bóng dáng cao g/ầy dưới ánh đèn xe chói lòa trông như bóng m/a đang chậm rãi bước vào hẻm.

Đợi người kia đến gần, tôi mới nhận ra đó là đứa em trai rẻ tiền của mình, Tống Hoài.

Tống Hoài đi đến trước mặt tôi rồi dừng lại.

Cậu ta tươi cười rạng rỡ, đôi mắt xinh đẹp cong cong, để lộ hai chiếc răng khểnh nhỏ.

Thế nhưng những lời cậu ta nói ra không hiểu sao lại mang theo chút hơi lạnh thấu xươ/ng: "Đến lúc về nhà rồi, anh trai."

Sau khi chào tạm biệt Kỷ Nghiên Tu, tôi theo Tống Hoài lên xe.

Sau khi trọng sinh, tôi luôn bám lấy Kỷ Nghiên Tu, bỏ lại mọi chuyện của nhà họ Tống sang một bên.

Tôi không muốn đi vào vết xe đổ lần nữa.

Vì vậy, có vài lời, tốt nhất nên nói rõ ràng và trực tiếp ngay từ bây giờ.

Trên xe nhiệt độ cao, chút hơi men bắt đầu dâng lên.

Tôi nhắm mắt lại, mơ màng chìm vào giấc ngủ.

Trong cơn mơ, dường như có một con rắn đ/ộc lạnh lẽo quấn lấy tôi.

Làn da mát lạnh của nó lướt qua môi tôi, rồi vòng xuống cổ, từ từ siết ch/ặt.

Khi tôi sắp không thở nổi nữa, nó lại nhanh chóng rút lui.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0