Năm thứ mười sau khi ch*t, cuối cùng tôi cũng quay trúng một suất được báo mộng.

Không hề do dự, tôi quyết định dùng suất này cho cậu ấm quyền quý Bắc Kinh - người yêu cũ mà tôi từng làm tổn thương.

Trong giấc mơ, tôi khóc lóc van xin anh ấy đ/ốt cho tôi một ngọn núi vàng.

Không thì núi bạc cũng được.

Thật sự là dưới địa phủ tôi nghèo khổ đến sợ luôn rồi!

Ai hiểu cho tôi chứ!

Tại sao ch*t rồi mà vẫn phải tiếp tục làm trâu làm ngựa?

Không ngờ, chưa thấy vàng bạc đâu, mà chính anh ấy lại xuống âm phủ tìm tôi để tính sổ…

1

Tôi chen chúc trong đám q/uỷ, mắt không rời khỏi màn hình lơ lửng giữa không trung.

Trên màn hình, hàng loạt cái tên cuồn cuộn trôi qua, kèm theo con số đếm ngược màu đỏ như m/áu, khiến những linh h/ồn đang chờ đợi ai nấy đều bồn chồn lo lắng.

Tôi cũng là một trong những kẻ lo lắng ấy.

Lại một lần nữa, tôi rủa thầm trong lòng cái “thiên tài âm phủ” nào đó đã nghĩ ra cái trò quay số chọn người được báo mộng này.

Mười mấy tỷ h/ồn m/a trong địa phủ, mỗi ngày chỉ có 3 người được phép báo mộng.

Làm vậy mà nghe được à?

Diêm Vương nói, hiện nay tỷ lệ sinh ở dương gian giảm mạnh, mỗi h/ồn m/a phải xếp hàng đến 50 năm mới được đầu th/ai, khiến địa phủ đông nghẹt như nêm.

Nếu không giới hạn số người được báo mộng, ai cũng rảnh rỗi buồn chán, sẽ muốn báo mộng về dương gian tìm người thân bạn bè để “tám chuyện”.

Như vậy không những làm phiền người sống, mà còn gây rối trật tự âm dương.

Tôi không hiểu, báo mộng thì có gì mà gọi là làm phiền chứ?

Nhưng cánh tay không vặn lại nổi cái đùi, cấp trên đã quyết thì chẳng ai phản đối được.

Hơn nữa, chỉ có những h/ồn m/a có hành vi tốt, thành tích tốt trong địa phủ mới đủ tư cách đăng ký quay số.

Mười năm! Suốt mười năm trời…

Có con m/a quay trúng đến ba lần, còn tôi thì một lần cũng chẳng trúng.

Tôi xui đến mức nào mới ra nông nỗi này chứ?

3… 2… 1…

Hết giờ đếm ngược.

Tôi nín thở nhìn chằm chằm vào màn hình.

Xung quanh là vô số “đồng nghiệp” cũng hồi hộp giống tôi.

Ánh mắt mong chờ suốt mười năm dừng lại khi ba cái tên chầm chậm hiện ra trên màn hình lớn:

[Vương Lâm, Triệu Á, Cố Tri Nhiên.]

Tôi sững sờ nhìn cái tên cuối cùng.

Một lúc sau, tôi hét toáng lên:

“Trúng rồi! Trúng rồi! Bà đây cuối cùng cũng trúng rồi…!”

2

Tôi chạy như bay tới bộ phận phụ trách báo mộng.

Chị q/uỷ ở quầy lễ tân đưa tôi một tờ đơn để điền.

Trong đơn yêu cầu viết rõ: muốn báo mộng cho ai, qu/an h/ệ với người đó khi còn sống là gì, mục đích báo mộng ra sao.

Nghe nói phải ghi chi tiết như vậy là vì trước kia khi chưa có giới hạn, có một con q/uỷ vô công rỗi nghề suốt ngày báo mộng lung tung cho người lạ, khiến người dương gian gặp á/c mộng, thậm chí còn dọa nạt tống tiền, đòi đ/ốt giấy tiền vàng mã.

Có một người nhát gan bị dọa đến mức kiện lên tận miếu Thành Hoàng, rồi trình báo đến tận Phong Đô Đại đế.

Sau khi điều tra truy c/ứu đến cùng, phát hiện ra con q/uỷ làm lo/ạn kia.

Từ đó, quy định giới hạn báo mộng được ban hành triệt để.

Con q/uỷ đó hiện tại trở thành đối tượng bị cả địa phủ gh/ét bỏ, ai gặp cũng muốn đ/á/nh.

“Làm việc, ngủ, đ/á/nh q/uỷ gây rối, là ba chuyện thường ngày” của dân âm phủ.

Dù sao thì đ/á/nh cũng không ch*t, cứ tha hồ mà đ/á/nh…

Sau khi tôi điền đơn xong, chị q/uỷ nhìn thấy tên người nhận báo mộng là “bạn trai cũ”, lập tức lộ vẻ cảnh giác.

Chị ấy nghiêm túc hỏi:

“Cô chắc chắn muốn báo mộng cho bạn trai cũ chứ?”

Tôi gật đầu lia lịa:

“Tôi chắc chắn, x/á/c định, cam đoan… hoàn toàn không hối h/ận!”

Chị ấy hỏi tiếp:

“Cô không phải muốn gây chuyện đấy chứ? Đã đọc quy định báo mộng chưa? Phải văn minh, tuyệt đối không được ch/ửi rủa hay đe dọa!”

Tôi vội vàng lắc đầu xua tay:

“Không không không! Tôi là linh h/ồn tử tế nha, mười năm liền được bình chọn là top 100 h/ồn m/a gương mẫu. Tôi báo mộng cho bạn trai cũ chỉ để xin tiền thôi! Không gây chuyện gì hết!”

Ánh mắt chị ấy đầy nghi ngờ.

Nhưng cuối cùng vẫn cầm con dấu, đóng dấu x/á/c nhận rồi đưa đơn lại cho tôi.

Tôi hớn hở cầm lấy, không chờ thêm giây nào liền lao thẳng đến đài báo mộng.

Lời tôi nói thật, tôi báo mộng cho anh ấy là để xin tiền.

Một cơ hội quý giá như vậy, nhất định phải dùng cho người giàu nhất mà tôi từng quen biết.

Mà người đó, không ai khác chính là cậu ấm Bắc Kinh - Tiêu Tĩnh Thừa.

Không chọn anh ấy thì chọn ai?

Chỉ là…

Năm xưa, ngay đêm trước khi anh ấy định cầu hôn, tôi đã gửi một tin nhắn nói lời chia tay, tự tiện chia tay đơn phương, chuyện này hơi… không đẹp mặt lắm.

Nhưng đã mười năm trôi qua rồi, chắc là anh ấy đã hết gi/ận rồi nhỉ…?

Dưới sự chỉ dẫn của q/uỷ sai, trước khi nhảy vào hồ báo mộng, tôi không quên tự động viên bản thân:

"Lát nữa vào giấc mơ của anh ấy, dù có bị đối xử thế nào, mình cũng phải lấy lòng anh ấy cho bằng được! Để anh ấy chịu đ/ốt tiền cho mình!"

Bà đây không muốn phải sống những ngày làm công khổ sở dưới địa phủ, mỗi tháng cực nhọc mà chỉ m/ua nổi 3 nén nhang nữa đâu…

Tiêu Tĩnh Thừa… Anh chờ đó… Em đến đây!

Tôi vừa bước vào giấc mơ của Tiêu Tĩnh Thừa, mắt còn chưa kịp mở to, đã bị một lực kéo mạnh mẽ lôi lại.

Hở?

Giây tiếp theo, tiếng hét kinh ngạc của tôi bị chặn lại bằng một nụ hôn…

Tôi: !!!

3

Trong mơ của Tiêu Tĩnh Thừa sao lại có l/ưu m/a/nh?

Dường như hắn nhận ra tôi bị cưỡng hôn mà vẫn còn đang thất thần, tên l/ưu m/a/nh không hài lòng cắn mạnh môi dưới tôi một cái.

Tôi đ/au điếng, cơn gi/ận lập tức bùng lên.

Chưa từng thấy tên l/ưu m/a/nh nào láo đến vậy, cưỡng hôn tôi lại còn dám cắn…

Ngay lúc tôi chuẩn bị tung cú đ/á thần sầu, tranh thủ hắn mất cảnh giác để “phế” luôn hắn thì…

Hắn lại nhẹ nhàng xoa dái tai tôi theo kiểu trấn an.

Động tác này làm tôi hơi khựng lại.

Đây là thói quen của Tiêu Tĩnh Thừa mỗi khi hôn tôi, lúc tôi căng thẳng quên cả thở, anh ấy sẽ dùng cách này để nhắc nhở tôi.

Thì ra tên l/ưu m/a/nh là Tiêu Tĩnh Thừa…

Vậy thì tôi yên tâm rồi…

Yên tâm cái khỉ!

Ôi giời ơi! Mười năm không gặp, Tiêu Tĩnh Thừa thành tên d/âm dê rồi à?

Cái giấc mơ này toàn mùi “sắc”, làm cho h/ồn m/a này cũng muốn “hắc hóa” theo.

Thấy Tiêu Tĩnh Thừa không có ý định buông tôi ra, tay anh ấy còn định luồn vào áo tôi…

Đầu óc tôi bỗng bừng tỉnh. Không có thời gian chơi với anh ấy nữa!

Thời gian báo mộng có giới hạn!

Tôi bỗng có sức mạnh vô biên, đẩy mạnh một phát khiến Tiêu Tĩnh Thừa ngã ngồi bệt xuống đất…

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thái tử gia Bắc Kinh vì tình yêu mà làm “nằm dưới”.

Chương 15
Ở bên thái tử gia giới thượng lưu Bắc Kinh suốt ba năm, tôi với hắn gần như đã thử qua mọi tư thế, nhưng hắn chưa từng thừa nhận thân phận của tôi. Cho đến một hôm nọ trong quán bar, tôi phát hiện hắn chắn rượu thay người đàn ông bên cạnh, ánh mắt dịu dàng mang theo ý cười. “Dạ dày Thời Thư không tốt, để tôi uống thay cậu ấy.” Tôi còn chưa kịp phản ứng, đã thấy hàng loạt dòng bình luận hiện lên trên đầu. [Uầy uầy uầy, bản thân cậu Lục cũng bị đau dạ dày mà còn không nỡ để bảo bối Thư Thư khó chịu kìa.] [Người ta là bạch nguyệt quang đó, vừa về nước đã được hưởng đãi ngộ bạn trai chính thức rồi.] [Chỉ có trước mặt bé Thư thì công chính mới dịu dàng thế thôi, chứ với Trần Từ thì khác gì món đồ để phát tiết dục vọng đâu.] [Thái tử gia Bắc Kinh cũng chỉ cam tâm làm bot trước mặt bé Thư, ai nặng ký hơn, nhìn là biết ngay.] Tôi nhìn hộp cháo dưỡng dạ dày tự tay hầm cho hắn một lát rồi thẳng tay ném vào thùng rác. Sau đó đi sang phòng riêng bên cạnh, gọi mười anh chàng cơ bắp cực phẩm, rồi đăng một bài lên vòng bạn bè. [Chia tay rồi. Làm bot suốt ba năm, tối nay ông đây phải đè cả thiên hạ!]
81.54 K
4 Hàng xóm ngon lắm Chương 11
7 Bánh nhân thịt Chương 12
8 Áp lực cực cao Chương 13
12 Ai cũng ngã thôi Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm

Biết Trước Kết Cục, Tôi Cướp Luôn Nam Chính

Chương 15
Đang trong thời gian yêu đương mặn nồng với bạn trai quen qua mạng. Bố mẹ bỗng bảo tôi về nhà để liên hôn. Tôi không hề do dự mà từ chối. “Để em gái đi đi, dù sao nó cũng không có bạn trai.” Đúng lúc ấy, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện những dòng bình luận trôi nổi. 【Kế hoạch của nữ chính thành công rồi! Bảo bạn trai mình đi yêu qua mạng với chị gái, quả nhiên con ngốc đó không chịu gả vào hào môn nữa.】 【Nữ chính tay trái là thái tử gia nhà giàu, tay phải là cún con tình nhân. Đợi cô ấy ngồi vững vị trí thiếu phu nhân hào môn rồi thì cả nhà nữ phụ đừng hòng có ngày yên ổn.】 【Sau này nữ phụ phát hiện mình bị lừa nên đi chất vấn em gái. Kết quả là gặp “tai nạn xe ngoài ý muốn”, vừa mù vừa điếc còn bị cụt chân. Đây chính là cái giá phải trả khi đối đầu với đại nữ chính của chúng ta!】 Tôi rùng mình một cái. Lập tức gọi bố mẹ đang thất vọng quay lại. “À thì…” “Con đồng ý gả cho Chung Du.”
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Ngực to thì sao? Chương 11
Nốt ruồi kiêu Chương 15
Học cách buông Chương 10.
Nguyện Nguyện Chương 10
Ai cũng ngã thôi Chương 11