Lươn vọng nguyệt

Chương 11

10/02/2024 17:38

Triệu Diệu Tổ cười khẽ một tiếng, đưa tay nhéo má chị gái.

"Em yên tâm, anh đã cho Triệu Lão Lại ở phía đông làng một cân th!t rắn vọng nguyệt rồi, ông ta đã đồng ý ngày mai sẽ tới nhà em cầu hôn.”

"Gì cơ?”

Chị gái kêu lên một tiếng vì kinh ngạc, sau khi nhìn tôi mấy cái thì đ/è thấp giọng, không hài lòng lườm Triệu Diệu Tổ:

"Anh đi/ên rồi! Không những Triệu Lão Lại đó rỗ hết mặt còn bị què một chân, vả lại, vả lại ông ta cũng đã hơn năm mươi tuổi, em gái em mới mười tám đấy!”

Triệu Diệu Tổ không quan tâm chậc một tiếng:

“Lớn tuổi mới biết thương người chứ, em gái em câu được con rắn lươn này, đoán chừng trên dưới cả người cũng không lành lặn chút nào!”

Em cứ nghĩ nó còn là con gái nhà lành da th!t nuột nà nữa à? Có người chịu cần nó đã không tệ lắm rồi.”

Hiển nhiên chị gái đã bị thuyết phục, chị ta nhíu ch/ặt mày do dự hồi lâu, cuối cùng cũng thở dài:

“Thôi dành, tuy rằng ngoại hình của Triệu Lão Lại x/ấu xí, nhưng suy cho cùng vẫn là đàn ông.”

"Tiểu Hạ gả cho ông ta, đời này cũng coi như có một chỗ dựa.”

Những lời sau đó tôi đã không còn nghe rõ được nữa, cả người tôi r/un r/ẩy, vết thương càng đ/au đớn hơn.

Triệu Diệu Tổ sau khi đưa canh xong thì lưu luyến không nỡ rời đi, tâm trạng chị gái rất tốt, ở bên cạnh ngân nga bài hát, cũng không còn nhìn tôi thêm lần nào nữa.

Tôi không biết đã lại mê man ngủ thiếp đi từ khi nào, đợi đến khi tôi mở mắt lần nữa, trời cũng đã sáng tỏ.

"Ngủ gì mà ngủ, mày là lợn à mà giờ vẫn còn ngủ.”

Chăn bị ai đó hất mạnh ra, một cơn gió lạnh thổi tới khiến cả người tôi phát run.

Mẹ tôi nghiêm mặt bước vào, gh/ét bỏ quan sát tôi từ trên xuống dưới:

"Cùng là kết hôn, nhà tộc trưởng đưa hai mươi vạn sính lễ.”

"Mày thì sao, lão già Triệu Lão Lại kia xách tới một bao gạo!”

"Thật là bị mày chọc tức ch*t, mày nói xem đã bắt được hẳn rắn vọng nguyệt, vì sao không bắt thêm hai con hả!”

Tôi cúi đầu khoác chiếc áo mỏng, mặc cho ngón tay của mẹ đang gõ đầu tôi.

"Mẹ, canh rắn còn không?”

Nghe đến canh rắn, mẹ tôi nhổ nước bọt, giọng cũng cao hơn đôi chút:

"Sao, chỉ dựa vào mày mà còn muốn uống đồ đắt tiền thế à?”

"Đó là đồ cho người già uống, tao ở nhà quần quật bao nhiêu năm qua cũng chỉ được chia có một ngụm, mày cũng không lấy gương ra soi thử xem mày có gì đi, phì!”

Tôi cúi đầu thấp hơn nữa:

“Con, vết thương con đ/au, nghe nói uống canh đó, có thể hồi phục nhanh hơn chút!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Kiếp này ta không đón hoàng tử về cung

Chương 17
Giới thiệu: Hoàng hậu Thẩm Chiếu Hành bị chính con trai ruột là Tiêu Thừa Cảnh phản bội đến chết, nàng trọng sinh trở về ngày con trai hồi cung. Không còn hèn mọn lấy lòng như kiếp trước, nàng lạnh lùng từ chối đích thân đón tiếp Tiêu Thừa Cảnh, mặc kệ hắn ôm bài vị quỳ ở cổng Chu Tước, mặc kệ hắn đập nát khóa trường mệnh. Tiêu Thừa Cảnh bị nô bộc cũ của dì là Thẩm Tri Nhu xúi giục, hiểu lầm mẹ mình suốt nhiều năm, cho đến khi chân tướng phơi bày mới biết mình đã hận lầm người. Hắn quỳ dài trong tuyết, xả thân cứu anh trai, chủ động xin đi trấn thủ biên giới phía Bắc, chỉ cầu mong mẹ tha thứ. Một mối quan hệ mẹ con đầy đau khổ và dằn vặt, dần dần xoay chuyển giữa những âm mưu quyền lực và lời dối trá.
Trọng Sinh
0